Bài viết

DÒNG SÔNG KHÔNG NGỦ Ở BẾN PHÀ LONG ĐẠI

Ninh Bình04/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

TÊN TRUYỆN: DÒNG SÔNG KHÔNG NGỦ Ở BẾN PHÀ LONG ĐẠI

Đêm trên bến phà Bến phà Long Đại chưa bao giờ thực sự yên tĩnh. Dòng Sông Long Đại lặng lẽ trôi, nhưng mặt nước luôn gợn lên bởi sóng, bởi ánh đèn mờ, và bởi những chuyến phà nối nhau không ngừng nghỉ.

Ở nơi ấy, có Lợi – một người lái phà đã quen với việc làm việc trong bóng tối. Anh không phải lính chiến đấu trực tiếp, nhưng mỗi chuyến phà của anh đều chở theo những người lính, những chuyến hàng, và cả nhịp sống của chiến trường phía trước.

Người ta thường nói: “Đường có thể bị cắt, nhưng phà thì không được dừng.”

Lợi hiểu điều đó hơn ai hết.

Ban ngày, bến phà gần như im lặng. Tất cả được ngụy trang kỹ lưỡng dưới tán cây. Nhưng khi đêm xuống, dòng sông thức dậy. Những chiếc xe lần lượt tiến ra bờ, ánh đèn bịt kín, chỉ còn le lói một vệt sáng nhỏ.

Lợi đứng ở mũi phà, mắt dõi theo từng chuyển động.

“Lên hết chưa?” – anh hỏi.

Một giọng đáp lại trong bóng tối:
“Đủ rồi!”

Sợi dây được tháo. Chiếc phà rời bến, trôi chậm ra giữa dòng.

Nước sông đen như mực. Trên đầu, bầu trời không trăng. Chỉ có tiếng máy nổ khe khẽ và tiếng nước vỗ vào mạn phà.

Những chuyến đi như thế lặp lại hàng đêm.

Có những lúc, phà vừa rời bến thì còi báo động vang lên. Máy bay xuất hiện, ánh pháo sáng xé toạc màn đêm, soi rõ cả dòng sông.

Những lúc ấy, Lợi phải quyết định rất nhanh: quay lại hay tiếp tục.

Một lần, giữa dòng, pháo sáng bất ngờ rơi xuống gần đó. Cả con sông bừng sáng như ban ngày.

Trên phà, mọi người nín thở.

Nếu quay đầu, sẽ lộ vị trí. Nếu tiếp tục, có thể lọt vào tầm ngắm.

Lợi siết chặt tay lái.

Anh nhìn dòng nước, nhìn bờ bên kia – nơi vẫn còn xa nhưng là đích đến.

Rồi anh nói, giọng dứt khoát:
“Đi tiếp.”

Chiếc phà vẫn lặng lẽ tiến lên.

Ánh sáng dần tắt. Bóng tối trở lại như che chở.

Khi cập bến an toàn, không ai nói gì nhiều. Nhưng ai cũng hiểu, chỉ cần một quyết định chậm hơn, mọi thứ có thể đã khác.

Những đêm sau đó, Lợi vẫn tiếp tục công việc. Không có ngày nghỉ, không có khái niệm an toàn tuyệt đối.

Một lần, sau khi hoàn thành chuyến cuối, anh ngồi lại bên bờ sông. Trời gần sáng, sương bắt đầu phủ nhẹ.

Một chiến sĩ trẻ hỏi anh:
“Anh không sợ à?”

Lợi nhìn dòng nước, trả lời chậm rãi:
“Sợ chứ. Nhưng nếu mình dừng… thì phía trước cũng dừng theo.”

Câu nói đơn giản, nhưng đủ để người nghe im lặng.

Rồi một đêm, trong một chuyến phà giữa dòng, tiếng nổ vang lên bất ngờ. Nước bắn tung, chiếc phà chao đảo dữ dội.

Khi mọi thứ lắng xuống, người ta không còn thấy Lợi ở vị trí quen thuộc nữa.

Chỉ có dòng sông vẫn chảy.

Những chuyến phà sau đó vẫn tiếp tục. Người khác thay anh cầm lái, nhưng nhịp điệu không thay đổi.

Dòng Sông Long Đại vẫn không ngủ.

Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã qua, bến phà trở nên yên bình. Không còn những chuyến đi trong đêm, không còn tiếng còi báo động.

Nhưng vào những buổi sớm tinh mơ, khi sương còn phủ trên mặt nước, có người nói rằng họ vẫn cảm nhận được một điều gì đó rất quen thuộc…

Như tiếng máy phà khẽ vang lên từ quá khứ.

Như bóng dáng một người vẫn đứng ở mũi thuyền, lặng lẽ đưa những chuyến đi qua dòng sông không bao giờ ngủ.

Và người ta hiểu rằng, có những con người không còn nữa…

Nhưng dòng chảy mà họ giữ gìn, thì vẫn còn mãi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
DÒNG SÔNG KHÔNG NGỦ Ở BẾN PHÀ LONG ĐẠI | Câu chuyện thời hoa lửa