Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Dòng Sông Không Quên

Câu chuyện là lời kể của Trần Thị Mai về những ngày làm thanh niên xung phong trên tuyến lửa Trường Sơn, tái hiện sự khốc liệt của chiến tranh và sự hy sinh thầm lặng của những con người trẻ tuổi. Qua đó, câu chuyện tôn vinh lòng dũng cảm, tình đồng đội và ký ức không bao giờ phai nhạt theo thời gian.

An Giang04/05/2026Trần Duy Linh (Xã Thoại Sơn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Trần Thị Mai, một nữ thanh niên xung phong từng sống và làm việc bên tuyến đường Trường Sơn những năm chiến tranh. Công việc của chúng tôi là san lấp hố bom, dẫn đường cho xe qua và tải thương trong đêm tối.

Một đêm mưa lớn, đơn vị tôi nhận lệnh khẩn cấp phải đảm bảo con đường qua một con sông nhỏ để đoàn xe kịp tiếp tế vào chiến trường. Nước dâng cao, chảy xiết, nhưng chúng tôi vẫn phải xuống nước, dùng thân mình giữ từng tấm ván làm cầu tạm.

Trong lúc hỗn loạn, một quả bom bất ngờ rơi xuống gần bờ sông. Tiếng nổ chói tai vang lên, nước bắn tung như xé toạc màn đêm. Khi tôi tỉnh lại, nhiều đồng đội đã không còn nữa. Người bạn thân nhất của tôi, Phạm Thu Hà, đã hy sinh khi đang cố giữ cây cầu cho xe đi qua.

Sau đêm đó, dòng sông vẫn chảy như chưa từng chứng kiến điều gì, nhưng với tôi, nó đã mang theo một phần ký ức không thể phai mờ.

Nhiều năm sau chiến tranh, tôi quay lại nơi ấy. Con sông giờ hiền hòa, cây cối xanh tươi, nhưng mỗi khi đứng lặng nhìn dòng nước trôi, tôi vẫn nghe đâu đó tiếng gọi của đồng đội năm xưa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn