Cựu chiến binh

"Dòng Sông Không Trở Lại"

Ninh Bình21/04/2026Nguyễn Thị Mai - PBT Đoàn xã (Đoàn xã Trần Thương)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bác Nguyễn Văn Hòa, người lính trẻ khi ấy mới tròn hai mươi tuổi, nhập ngũ với tất cả sự háo hức và cả nỗi lo lắng giấu kín. Đơn vị của bác đóng quân gần một con sông nhỏ ở miền Trung, nơi nước lúc nào cũng đục ngầu vì phù sa và bom đạn.

Ở cái tuổi 20, cái tuổi đẹp nhất của đời người, trong đơn vị khi đó bác gặp và làm quen với bốn người lính trẻ họ thân nhau như anh em gồm: Bác Hòa, bác Lâm, bác Phước và bác Quang. Bác hòa kể bác Lâm là người ít nói, nhưng lúc nào cũng mang theo tấm ảnh gia đình đã sờn góc. Bác Phước thì hay cười, kể chuyện tiếu lâm để cả tiểu đội quên đi cái đói và cái sợ. Còn bác Quang là cậu em út – lúc nào cũng nói về ngày hòa bình, về ước mơ mở một tiệm sửa xe nhỏ.

Bác kể lại thời điểm khó quên nhất của mình trong thời chiến, đêm hôm đó, trời tối đen như mực. Chúng tôi nhận lệnh vượt sông để chi viện cho đơn vị phía bên kia. Nước sông lạnh buốt, chảy xiết hơn mọi khi. Đạn pháo nổ xa xa, từng ánh chớp lóe lên soi rõ những gương mặt căng thẳng.

Chúng tôi bám vào nhau mà đi. Nhưng giữa dòng, một tiếng nổ lớn vang lên. Mặt nước bắn tung tóe. Tôi choáng váng, tai ù đi, chỉ còn nghe thấy tiếng gọi nhau đứt quãng.

“Quang đâu rồi?” – Bác Phước hét lên.

Không ai trả lời.

Bác Hòa, bác Phước, bác Lâm cả ba người cố bơi tiếp vào bờ và bò được lên đất liền. Khi lên được đất liền ba người quay lại tìm bác Quang, nhưng bác đã biến mất trong dòng nước đen đặc ấy.

Cả ba người nhìn nhau không ai nói gì. Bác Lâm cắn chặt hai hàm răng và khóc. Bác Phước không còn cười nữa. Còn bác Hòa, lần đầu tiên trong đời, bác hiểu rằng chiến tranh không giống những gì mình từng tưởng tượng.

Sau trận đánh, bác cùng mọi người quay lại tìm bác Quang, nhưng dòng sông vẫn lặng lẽ chảy, như chưa từng có ai đi qua.

Nhiều năm sau, khi chiến tranh kết thúc, bác có đôi lần trở lại nơi ấy. Con sông vẫn vậy, chỉ có lòng người đã khác. Bác đứng rất lâu bên bờ, tự hỏi rằng nếu bác Quang còn sống, liệu bác ấy có thực hiện được những ước mơ của tuổi trẻ mà bác ấy đã tưng mơ ước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn