Bài viết

" Dòng sông không trở lại"

" Dòng sông không trở lại"

Tây Ninh29/04/2026Đoàn xã Vĩnh Châu (Đoàn xã Vĩnh Châu)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi tên là Nguyễn Văn Lâm. Năm đó, tôi vừa tròn hai mươi tuổi, khoác lên mình bộ quân phục còn thơm mùi vải mới. Chúng tôi hành quân về một vùng ven sông, nơi tiếng bom đạn ngày đêm xé toạc bầu trời.

Con sông ấy không rộng, nước đục ngầu, nhưng lại là ranh giới sống còn giữa ta và địch.

Đêm hôm đó, đơn vị tôi nhận lệnh vượt sông.

Người đi cùng tôi là Hưng — bạn thân từ thuở nhỏ. Chúng tôi lớn lên cùng nhau, từng tắm sông, bắt cá, và mơ về những ngày hòa bình. Không ai ngờ, cũng chính con sông ấy, lại là nơi định mệnh chờ sẵn.

“Lâm, qua trận này, tao về cưới vợ,” Hưng cười, giọng vẫn hồn nhiên như ngày nào.

Tôi chỉ gật đầu. Trong lòng bất chợt dâng lên một cảm giác khó tả.

Chúng tôi lặng lẽ xuống nước. Tiếng súng bất ngờ vang lên từ phía bên kia bờ. Đạn xé nước, bắn tung những cột nước lạnh buốt.

Tôi nghe tiếng Hưng gọi:
“Lâm! Cẩn thận!”

Rồi một tiếng nổ chát chúa.

Khi tôi quay lại, Hưng đã không còn đứng đó nữa.

Chỉ còn lại chiếc mũ tai bèo trôi lững lờ trên mặt nước.

Tôi muốn lao đến, nhưng đồng đội kéo tôi lại. Mệnh lệnh là phải tiến lên. Tôi nghiến răng, nuốt nước mắt, tiếp tục bơi sang bờ bên kia.

Trận đánh kết thúc khi trời gần sáng.

Chúng tôi thắng.

Nhưng tôi đã mất Hưng.

Nhiều năm sau, tôi quay lại con sông ấy. Nước vẫn chảy, lặng lẽ như chưa từng chứng kiến điều gì. Tôi đứng rất lâu, nhìn xuống dòng nước.

Tôi tự hỏi:
Liệu có phải một phần tuổi trẻ của tôi vẫn nằm lại nơi đó?

Tôi không tìm thấy Hưng. Không một dấu vết.

Chỉ có ký ức.

Và một lời hứa chưa kịp thực hiện.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn