Dòng Sông Lửa
Trong những năm tháng chiến tranh ở Nam Bộ, những dòng sông không chỉ là nguồn sống mà còn là con đường bí mật của cách mạng. Câu chuyện là ký ức của một nữ giao liên đã vượt qua hiểm nguy, giữ vững mạch liên lạc giữa những ngày khói lửa.
Tôi là Nguyễn Thị Sáu, sinh ra ở một vùng quê sông nước Nam Bộ. Ngày chiến tranh lan tới, những con rạch hiền hòa bỗng trở thành tuyến đường vận chuyển bí mật. Tôi khi ấy mới mười sáu tuổi, đã tham gia làm giao liên.
Công việc của tôi là chèo xuồng, đưa thư và dẫn đường cho cán bộ qua những con rạch chằng chịt. Ban ngày, tôi giả làm người đi chợ, mang theo rổ rau, con cá. Ban đêm, tôi lặng lẽ chèo xuồng giữa màn nước đen đặc, chỉ nghe tiếng mái chèo khua nhẹ.
Một đêm trăng mờ, tôi nhận nhiệm vụ đưa một cán bộ quan trọng sang bờ bên kia sông. Nước chảy xiết, gió thổi mạnh. Khi chúng tôi vừa ra giữa dòng, tiếng động cơ tàu tuần tra vang lên.
“Cúi xuống!” – tôi thì thầm.
Chiếc xuồng nhỏ trôi lặng lẽ, nép mình vào đám lục bình. Ánh đèn pha quét qua mặt nước. Tim tôi đập dồn dập, tay siết chặt mái chèo.
Người cán bộ khẽ hỏi:
“Em có sợ không?”
Tôi đáp nhỏ:
“Sợ chứ… nhưng nếu không đi, ai sẽ đưa anh qua?”
Chiếc tàu đi qua. Mặt nước lại yên tĩnh như chưa từng có gì xảy ra. Tôi tiếp tục chèo, từng nhịp chậm rãi nhưng chắc chắn.
Khi tới bờ bên kia, người cán bộ quay lại, nắm tay tôi:
“Cảm ơn em. Sau này đất nước yên bình, em sẽ được sống khác.”
Tôi chỉ cười. Lúc ấy, tôi chưa nghĩ đến ngày mai, chỉ biết rằng mình phải quay về, tiếp tục công việc.
Nhưng chiến tranh không phải lúc nào cũng cho ta cơ hội quay lại. Một lần khác, khi đang đưa thư, tôi gặp phục kích. Đạn bắn xé nước. Chiếc xuồng bị lật.
Tôi ngụp xuống dòng sông, cố giữ túi tài liệu trên ngực. Nước lạnh buốt, hơi thở cạn dần. Nhưng tôi không buông. Khi trồi lên được vào bờ, tay tôi vẫn nắm chặt túi thư.
Nhiều năm sau, tôi trở lại dòng sông cũ. Nước vẫn chảy, lục bình vẫn trôi, nhưng không còn tiếng súng.
Tôi ngồi trên bến, nhìn dòng nước lặng lẽ trôi mà nhớ lại những đêm chèo xuồng giữa “dòng sông lửa”.
Chiến tranh đã qua, nhưng với tôi, mỗi con sóng vẫn như thì thầm nhắc lại một thời tuổi trẻ – một thời mà giữa hiểm nguy, con người vẫn giữ trọn niềm tin và lòng dũng cảm.



