DÒNG SÔNG LỬA – HỒI ỨC MỘT THỜI THANH NIÊN XUNG PHONG (1)
DÒNG SÔNG LỬA – HỒI ỨC MỘT THỜI THANH NIÊN XUNG PHONG
NGỌN ĐÈN KHÔNG TẮT – HỒI ỨC CỦA MỘT NỮ THANH NIÊN XUNG PHONG
Tôi là Nguyễn Thị Thanh Mai, sinh năm một nghìn chín trăm năm mươi bốn.
Hiện nay tôi đang sinh sống tại tổ dân phố bảy, thị trấn Tân Uyên, huyện Tân Uyên, tỉnh Lai Châu.
Đã hơn nửa thế kỷ trôi qua kể từ những năm tháng chiến tranh, nhưng mỗi khi trời trở gió, nhất là vào những đêm mưa rừng rả rích, ký ức cũ lại hiện về rõ mồn một, như thể mọi chuyện chỉ vừa mới xảy ra hôm qua.
Năm một nghìn chín trăm bảy mươi hai, tôi vừa tròn mười tám tuổi thì viết đơn tình nguyện gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong.
Khi ấy tôi nghĩ rất đơn giản:
đất nước đang cần, nếu mình không đi thì ai sẽ đi.
Ngày lên đường, cha tôi tiễn con bằng một cái bắt tay thật chặt. Không nói nhiều, nhưng tôi hiểu trong ánh mắt cha vừa có tự hào vừa có lo lắng.
Còn mẹ thì lặng lẽ dúi vào tay tôi một chiếc khăn tay đã sờn góc. Mẹ không khóc. Nhưng khi quay lưng bước đi, tôi biết mẹ đang đứng rất lâu ở cổng nhà.
Đơn vị của tôi được phân công làm nhiệm vụ mở đường và đảm bảo giao thông trên tuyến đèo Gió Lộng – một cung đường hiểm trở, ngày nào cũng hứng bom, hứng pháo.
Ban ngày, máy bay địch gầm rú trên đầu.
Ban đêm, chúng tôi cầm cuốc, xẻng, đèn pin bọc giấy đỏ để san lấp hố bom, kéo xe thồ và dẫn xe qua trọng điểm.
Có những đêm, bom vừa dứt, đất đá còn nóng rẫy, chúng tôi đã lao ra mặt đường.
Nhiều khi chưa kịp ăn hết bát cơm độn sắn, còi báo động đã lại vang lên.
Sợ chứ.
Ai mà chẳng sợ chết.
Nhưng mỗi lần nhìn đoàn xe chở lương thực và vũ khí dừng lại giữa rừng sâu, tôi lại tự nhủ với mình:
Chỉ cần mình chậm một phút thôi, tiền tuyến có thể thiếu một viên đạn.
Đêm mười bốn tháng chín năm ấy, một trận bom lớn trút xuống ngay đầu đèo.
Khi tôi và tổ công tác đang cắm tiêu dẫn xe, một quả bom nổ chậm bất ngờ phát nổ.
Sức ép hất tôi văng xuống taluy.
Khi tỉnh lại, tôi thấy chân trái bê bết máu, không còn cử động được như trước nữa.
Tôi đã sống.
Nhưng cũng từ đó, tôi vĩnh viễn không thể trở lại đơn vị.
Ngày rời chiến trường, tôi mang theo trong người một mảnh đạn và trong lòng là ký ức về những đồng đội đã nằm lại trên chính con đường mình từng giữ.
Có người mãi mãi dừng lại ở tuổi mười bảy, mười tám.
Những tuổi đời còn chưa kịp biết yêu là gì.
Hòa bình lập lại, tôi trở về quê hương, lập gia đình rồi làm đủ nghề để nuôi con.
Cuộc sống không khá giả, cũng có lúc chật vật.
Nhưng chưa bao giờ tôi nghĩ mình là người thiệt thòi.
Bởi tôi biết rằng, trong đời mình đã từng sống những năm tháng đáng sống nhất.
Bây giờ, mỗi lần nhìn lũ trẻ tung tăng đến trường trên những con đường bê tông phẳng lỳ, tôi lại mỉm cười.
Con đường hôm nay không còn bom đạn.
Nhưng trong trái tim tôi, ngọn đèn của những năm tháng hoa lửa vẫn chưa từng tắt.



