DÒNG SÔNG NHO QUẾ TẠC TUỔI HAI MƯƠI
Câu chuyện là dòng hồi tưởng đầy xúc động của một đoàn viên thanh niên trong chuyến đi "Uống nước nhớ nguồn" tới thăm gia đình liệt sĩ Mương Ơn Mỉnh (sinh năm 1958). Qua lời kể của người thân bên căn nhà gỗ chốn ngàn mây, câu chuyện tái hiện chặng đường cống hiến đầy gian khổ của vị anh hùng: Nhập ngũ năm 1975, chiến sĩ Mương Ơn Mỉnh kiên cường bám trụ tại vùng núi đá Mèo Vạc để bảo vệ dải đất biên cương phía Bắc. Năm 1982, nhận tin vợ sinh con đầu lòng, ông xin phép đơn vị tranh thủ về thăm hậu phương. Trớ trêu thay, trên đường trở về, khi vượt qua dòng sông Nho Quế đang mùa nước xiết, ông đã không may gặp nạn và hy sinh khi mới tròn 24 tuổi. Câu chuyện khép lại bằng sự tri ân sâu sắc cùng quyết tâm nối tiếp lý tưởng, cống hiến sức trẻ bảo vệ quê hương của thế hệ thanh niên ngày nay.
DÒNG SÔNG NHO QUẾ TẠC TUỔI HAI MƯƠI
Trong hành trình “Uống nước nhớ nguồn” đầy ý nghĩa do Đoàn xã tổ chức, chúng tôi tìm về thăm ngôi nhà nhỏ nằm lặng lẽ giữa đại ngàn núi đá — nơi gia đình liệt sĩ Mương Ơn Mỉnh đang sinh sống. Gian nhà gỗ đấm đượm màu thời gian, thoáng hương trầm nghi ngút trên bàn thờ Tổ quốc. Chiếc Bằng công nhận Liệt sĩ cùng tấm ảnh đen trắng đã nhuốm màu năm tháng được treo trang trọng ở vị trí cao nhất. Trong ảnh, người chiến sĩ sinh năm 1958 khoác trên mình bộ quân phục bộ đội Cụ Hồ, gương mặt cương nghị, ánh mắt ngời sáng nhiệt huyết tuổi trẻ. Tiếp đón đoàn chúng tôi là người thân của bác Mỉnh. Bàn tay chai sần rót chén nước trà ấm nóng, giọng nói trầm buồn xen lẫn tự hào bắt đầu đưa chúng tôi trở về với những năm tháng gian khổ nhưng hào hùng nơi biên cương.
Qua lời kể chậm rãi của người thân, những thước phim ký ức dần hiện hữu. Năm 1975, khi tiếng gọi của Biên giới phía Bắc vang lên gấp gáp, thanh niên Mương Ơn Mỉnh khi ấy vừa tròn 17 tuổi đã hăng hái lên đường nhập ngũ. Bác được điều động về đóng quân tại mảnh đất Mèo Vạc hiểm trở — nơi núi đá tai mèo lởm chởm và sương muối phủ kín quanh năm. Giữa muôn vàn thiếu thốn và nguy hiểm, chiến sĩ Mương Ơn Mỉnh cùng đồng đội kiên cường bám trụ, ngày đêm canh giữ từng mỏm đá, từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc, thực hiện xuất sắc các nhiệm vụ bảo vệ dải đất biên thùy.
Đến năm 1982, nơi hậu phương quê nhà, niềm vui lớn đến khi người vợ trẻ của bác sinh con đầu lòng. Nhận được tin vui từ gia đình, sau những ngày tháng dốc lòng vì nhiệm vụ, bác Mỉnh xin phép đơn vị cho tranh thủ về thăm vợ con ít ngày. Hành trình từ mỏm đá Mèo Vạc trở về nhà là những cung đường đèo hiểm trở và gập gềnh. Để qua được bờ bên kia, bác phải vượt qua dòng sông Nho Quế — khi ấy đang mùa nước xiết, dữ dội và cuồn cuộn sóng trào giữa hai vách đá dựng đứng. Trong quá trình vượt qua dòng nước xiết nguy hiểm ấy, một sự cố đau thương đã xảy ra. Sự khắc nghiệt của thiên nhiên nơi miền biên viễn đã cướp đi người chiến sĩ trẻ tài năng, kiên cường. Bác Mương Ơn Mỉnh đã vĩnh viễn nằm lại với dòng sông Nho Quế vào năm 1982, khi tuổi đời mới vừa tròn 24, để lại niềm thương tiếc vô hạn cho gia đình, đồng đội và người vợ trẻ vừa mới vượt cạn.
Nghe đến đây, gian phòng như lặng đi. Những đoàn viên trẻ chúng tôi ngồi bên nhau, nghẹn ngào không thốt nên lời. Nhìn lên di ảnh của bác, chúng tôi cảm nhận được nỗi đau thương mất mát lớn lao của hậu phương, nhưng trên hết là sự tri ân sâu sắc trước những hy sinh thầm lặng của thế hệ cha anh. Để bảo vệ bình yên cho từng vùng đất biên cương, không chỉ có những hy sinh trên chiến trường đạn bom, mà còn có cả những giọt máu, những sự ngã xuống thầm lặng giữa thiên nhiên khắc nghiệt nơi dải đất đầu sóng ngọn gió.
Chuyến thăm không chỉ đơn thuần là một hoạt động tri ân, mà còn là một bài học lịch sử bằng thực tiễn vô cùng sâu sắc đối với thế hệ trẻ. Đứng trước di ảnh liệt sĩ Mương Ơn Mỉnh, trong lòng mỗi đoàn viên thanh niên chúng tôi cuộn trào một niềm tự hào và trách nhiệm lớn lao. Tự hứa với lòng mình, thế hệ thanh niên hôm nay sẽ tiếp nối lý tưởng của các thế hệ đi trước: tích cực học tập, rèn luyện, sống có lý tưởng và sẵn sàng dấn thân, cống hiến sức trẻ để xây dựng quê hương, bảo vệ vững chắc từng cội nguồn đất nước — sao cho xứng đáng với sự hy sinh cao cả của những người anh hùng như bác Mương Ơn Mỉnh.



