Bài viết

dòng sông Thạch Hãn

Gia Lai20/05/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sinh ra và lớn lên bên bờ sông Thạch Hãn hiền hòa, tuổi thơ của cô gái Hoàng Thị Lan gắn liền với tiếng sóng vỗ mạn thuyền và những rặng tre xanh mướt. Nhưng khi cuộc chiến đấu bảo vệ Thành cổ Quảng Trị bước vào giai đoạn khốc liệt nhất, dòng sông ấy đã hóa thành "dòng sông máu" dưới làn mưa bom, bão đạn tầm tã của kẻ thù. Ở tuổi mười tám đẹp nhất đời con gái, bà Lan tình nguyện gia nhập đội du kích địa phương, gánh vác sứ mệnh vô cùng gian khổ: chèo đò đưa bộ đội và vũ khí vượt sông vào tiếp viện cho mặt trận.

​Hàng đêm, khi pháo sáng của địch quét liên tục trên mặt nước, bà Lan lặng lẽ chèo chiếc thuyền gỗ nhỏ rẽ sóng lướt đi. Việc chèo xuồng trong đêm tối đòi hỏi sự mưu trí tuyệt đối vì chỉ cần một tiếng động nhỏ hay ánh đèn hở cũng có thể thu hút hàng loạt loạt đạn pháo dội xuống. Đã có biết bao lần, bom nổ ngay sát mạn thuyền làm nước sông bắn lên mù mịt, nhưng bà vẫn giữ chặt tay chèo, khéo léo đưa con thuyền cập bến an toàn. Có những chuyến đi, máu của các chiến sĩ bị thương nhuộm đỏ cả khoang thuyền, bà vừa lau nước mắt vừa ra sức chèo nhanh hơn để kịp đưa họ về tuyến sau cứu chữa.

​Hòa bình lập lại, bà Lan trở về với cuộc sống đời thường của một người phụ nữ miền quê sông nước mộc mạc. Mỗi buổi chiều tà, đứng trước dòng Thạch Hãn lững lờ trôi, lòng bà lại trào dâng niềm xúc động nghẹn ngào. Sông Thạch Hãn giờ đây đã thanh bình, xanh trong trở lại, nhưng dưới đáy sông sâu vẫn là nơi yên nghỉ của hàng ngàn chiến sĩ trẻ tuổi mà bà đã từng chở qua sông trong những năm tháng hoa lửa không thể nào quên ấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn