Cựu chiến binh

Dòng Sông Trong Khói Lửa Quảng Trị

Ninh Bình28/04/2026Nguyễn Tất Thành (Xã Khánh Thiện)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm kháng chiến, tôi theo đơn vị vào Quảng Trị—mảnh đất mà mỗi tấc đất đều thấm đẫm gian khổ. Ở đó có một con sông nhỏ, không rộng lắm nhưng lại là ranh giới quan trọng, ngày đêm hứng chịu bom đạn.

Đơn vị tôi được giao nhiệm vụ đưa người và hàng qua sông vào ban đêm. Ban ngày, bờ sông vắng lặng, nhưng ai cũng biết chỉ cần một sơ suất là có thể bị phát hiện. Những chiếc thuyền nhỏ được giấu kỹ dưới lùm cây, chỉ khi trời tối mới được đưa ra.

Một đêm, trời không trăng, mây thấp, không gian tối đặc. Chúng tôi bắt đầu chèo thuyền qua sông. Nước chảy không mạnh, nhưng sự im lặng khiến ai cũng căng thẳng. Mỗi nhịp chèo đều nhẹ, cố không tạo tiếng động.

Khi thuyền ra gần giữa dòng, bất ngờ phía xa lóe lên ánh sáng, rồi tiếng nổ vang lên. Bom rơi xuống cách đó không xa, nước bắn tung lên. Con thuyền chao đảo, ai cũng nắm chặt tay chèo.

Không thể quay lại, chúng tôi tiếp tục chèo nhanh hơn, nhưng vẫn giữ nhịp đều. Một quả nữa rơi xuống, gần hơn. Nước tràn vào thuyền, mọi người vừa chèo vừa tát nước ra.

Cuối cùng, thuyền cũng chạm bờ bên kia. Tất cả nhanh chóng chuyển hàng và rút vào khu vực an toàn. Khi quay lại nhìn dòng sông, chỉ thấy bóng tối và những làn khói mờ.

Đêm ấy, không ai nói gì nhiều. Nhưng ai cũng hiểu rằng mỗi chuyến qua sông như vậy đều là một lần vượt qua ranh giới mong manh.

Giờ đây, dòng sông ở Quảng Trị vẫn chảy, nhưng đã yên bình hơn rất nhiều. Với tôi, nó không chỉ là một con sông, mà là ký ức về những đêm căng thẳng, nơi lòng can đảm và sự kiên trì đã giúp chúng tôi vượt qua tất cả.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn