DÒNG SÔNG TUỔI HAI MƯƠI – KÝ ỨC THẠCH HÃN
Nhắc đến 81 ngày đêm Thành cổ Quảng Trị 1972, không ai không biết đến người lính trẻ Lê Bá Dương. Ông kể về những đêm bơi qua dòng Thạch Hãn để tiếp viện. Dòng sông khi ấy đỏ rực màu máu và trắng xóa bọt đạn. Những người lính sinh viên, trong ba lô vừa có súng, vừa có những cuốn giáo trình đại học còn thơm mùi giấy.
Ông Dương nhớ mãi hình ảnh những đồng đội ngã xuống khi chưa kịp chạm tay vào bờ đất Thành cổ. "Chúng tôi gọi đó là dòng sông tuổi đôi mươi," ông nói. Chính nỗi đau ấy đã khiến ông sau này, mỗi lần trở lại Quảng Trị, lại thả hoa xuống dòng sông và viết nên những câu thơ bất hủ: "Đáy sông còn đó bạn tôi nằm...". Đối với ông, Thành cổ không phải là một di tích gạch đá, mà là một khối xương thịt của một thế hệ đã hóa thân vào cỏ cây, sông nước để đất nước được trường tồn.



