Dòng sông tuổi trẻ
Chuyện 2: Dòng sông tuổi trẻ
Năm 1970, chiến trường miền Trung vẫn rực lửa. Bên bờ sông Bến Hải, một đội dân công hỏa tuyến gồm mười hai người ngày đêm gùi gạo, chuyển đạn vượt qua bom pháo để tiếp tế cho chiến trường.
Trong đội có Hòa – chàng trai 20 tuổi quê Nghệ An. Cha đi bộ đội, mẹ tần tảo nuôi bốn anh em. Hòa vốn học giỏi, từng mơ làm thầy giáo, nhưng khi tiếng gọi Tổ quốc vang lên, anh gác lại giấc mơ, khoác ba lô lên đường.
Công việc của họ gian nan hơn bất cứ lời kể nào. Đêm xuống, cả đội lội qua sông, vai gùi nặng trĩu, nước lạnh buốt, trên đầu là ánh pháo sáng chập chờn. Mỗi bước đi là một lần đối mặt với cái chết.
Một lần, khi đoàn vừa sang đến bờ Nam, pháo địch bất ngờ dội xuống. Tiếng nổ xé toạc màn đêm, đất đá tung lên. Hòa bị sức ép hất ngã, gùi gạo rơi xuống nước. Anh gượng dậy, lao xuống dòng sông đang cuộn sóng, cố vớt lại từng bao gạo. Đồng đội gọi anh quay về, nhưng Hòa chỉ hét lớn:
“Không thể để mất lương thực, anh em phía trước đang chờ!”
Anh bơi ngược dòng, kéo được bao gạo lên bờ, người run lẩy bẩy nhưng ánh mắt sáng rực. Cả đội nhìn nhau, không ai nói gì, chỉ siết chặt dây gùi rồi tiếp tục lên đường.
Sáng hôm sau, khi đoàn hàng tới nơi an toàn, Hòa ngồi thở dốc bên gốc cây, bàn tay rớm máu vì dây thừng siết chặt. Người chỉ huy đặt tay lên vai anh:
“Cậu đã cứu cả đơn vị.”
Những ngày sau, Hòa vẫn cùng đồng đội vượt sông, gùi hàng. Nhưng trong một trận pháo kích ác liệt, anh đã ngã xuống, ngay bên bờ sông mà anh từng chiến đấu để giữ cho dòng chảy tiếp nối sự sống.
Nhiều năm sau, dòng Bến Hải vẫn hiền hòa trôi, nước xanh soi bóng tre làng. Người dân đi qua, ít ai biết rằng dưới lòng sông ấy có những tuổi trẻ đã gửi lại, để đất nước có ngày hòa bình.
Trên bờ, một tấm bia nhỏ khắc tên Hòa. Bên cạnh, người ta trồng một hàng tre. Tre vẫn xanh, gió thổi rì rào… như tiếng gọi của tuổi hai mươi chưa kịp thành thầy giáo, nhưng đã kịp trở thành anh hùng.
Lại Tuấn Hoàng Bảo –Lớp 10A2-Trường THPT A THANH LIÊM



