Bài viết

DÒNG SUỐI KHÓI LỬA

Hưng Yên28/11/2025Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Buổi sáng cuối tháng Hai năm 1979, tuyến biên giới Lộc Bình rung chuyển bởi pháo địch. Đội TNXP của Lâm nhận lệnh khẩn: tải đạn và băng cứu thương lên chốt Khe Nậm, nơi bộ đội đang bị vây ép. Không ai được chậm một phút.

Con đường rừng ướt sũng hơi sương, nhưng đất thì nóng bỏng vì những trận pháo vừa quét qua. Lâm đi đầu, sau lưng là Hòa – cậu trai nhỏ người nhưng nhanh như sóc – cùng tám TNXP khác. Mỗi người gùi gần 30kg đạn K56, B40, B41. Trên lưng nặng, nhưng trong lòng còn nặng hơn: “Nếu không lên kịp, anh em trên chốt không trụ nổi.”

Đến suối Nậm Pò, cả đội phải dừng lại. Chiếc cầu tre vừa bị pháo đánh sập, chỉ còn những mảnh gỗ cháy đen trôi lập lờ. Hòa lo lắng nhìn dòng nước đỏ quạch:
– “Qua suối kiểu gì bây giờ?”

Lâm siết quai ba lô:

– “Lội. Đạn nặng, nhưng người mình phải nặng hơn.”

Cả đội xuống suối, nước lạnh buốt đến thắt bụng. Chỉ một phút sau, tiếng pháo rít đến chát chúa.
Nằm xuống! Lâm hét.

Sức ép hất nước lên trắng xóa, đá dưới chân rung bần bật. Một TNXP trượt ngã, suýt để rơi thùng đạn. Hòa lao tới giữ lại. Cả đội chỉ dám ngoi đầu lên khi tiếng pháo im.

Hòa vừa thở vừa cười:

– “Hú vía… suýt nữa mất toi cả chục mạng người trên chốt.”

Không ai đáp, nhưng tất cả đều hiểu.

Leo nốt con dốc lên Khe Nậm là đoạn đường khó nhất. Pháo kích từ phía bên kia biên giới vẫn nện như mưa. Lâm dẫn cả đội men theo đường ngách, vừa đi vừa đếm từng quả pháo. “Năm… sáu… bảy… ngắt.” Khoảng ngắt đó là thời gian họ bứt lên.

Khi cả đội đến, chốt Khe Nậm như một tổ ong bị khoét nát. Hầm hào sập nhiều đoạn. Bộ đội thiếu đạn trầm trọng. Trung đội trưởng mừng đến nghẹn giọng khi thấy TNXP:
– “Các em tới rồi! Cứ tưởng… không ai lên được nữa.”

Những hòm đạn được chuyền tay cấp tốc. Mỗi viên đạn là một nhịp thở mới cho chốt đang kiệt sức. Một chiến sĩ trẻ chân bị thương vẫn cố gượng đứng dậy nhận đạn, miệng nói nhỏ:
– “Cảm ơn các anh… TNXP đúng là chỗ dựa của tụi tôi.”

Khi bàn giao xong, Lâm nhìn quanh. Hòa đang ngồi dựa hầm, áo dính máu.
– “Sao đấy Hòa?” Hòa cười lạc giọng:

– “Không sao… mảnh nhỏ thôi. Đạn lên được là mừng rồi.”

Lâm nắm chặt tay bạn. Trên bầu trời, lửa vẫn bùng lên từng chớp. Nhưng ngọn lửa trong lòng họ còn mạnh hơn.

“Chừng nào anh em còn cần đạn,” Lâm tự nhủ, “TNXP còn đi.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn