Bài viết

Dòng Suối Không Có Tên

Một dòng suối nhỏ không có tên trên bản đồ đã trở thành điểm tựa sinh tồn cho cả đơn vị trong những ngày hành quân gian khổ. Nơi ấy, người lính không chỉ tìm thấy nước uống mà còn tìm thấy sự sống giữa thời hoa lửa.

Gia Lai20/05/2026Siu Luyên (Đoàn xã Chư Sê)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1969. Lương Văn Thái là chiến sĩ thuộc đơn vị trinh sát hoạt động ở vùng rừng núi. Những ngày hành quân kéo dài liên tục. Nắng gắt. Rừng khô. Nước mang theo dần cạn. Có những lúc cả tổ phải đi nhiều giờ mà không tìm được nguồn nước. Một buổi chiều. Đơn vị dừng lại nghỉ dưới chân một triền dốc. Thái được cử đi trước dò đường. Anh đi chậm, quan sát từng dấu vết trên đất. Khi băng qua một bụi rậm dày. Anh nghe thấy tiếng nước chảy rất nhỏ. Lặng. Nhưng rõ. Thái dừng lại. Bước tiếp vài bước. Một dòng suối nhỏ hiện ra. Không lớn. Chỉ là một khe nước chảy qua đá. Nhưng đủ để khiến anh thở phào. Anh quay lại báo cho đơn vị. — Có nước rồi! Cả tổ nhanh chóng di chuyển đến. Mọi người ngồi xuống bên suối. Uống từng ngụm nhỏ. Rửa mặt. Lấy nước nấu ăn. Không ai nói nhiều. Chỉ có tiếng nước chảy và tiếng thở nhẹ nhõm. Chiến sĩ trẻ tên Nguyễn Văn Khôi nói: — Không có nó chắc không đi tiếp nổi. Thái nhìn dòng nước rồi đáp: — Nó không lớn. — Nhưng đủ cho mình sống qua đoạn này. Sau đó. Dòng suối nhỏ ấy không còn được ghi trên bản đồ. Nhưng trong ký ức của những người từng đi qua. Nó là một điểm dừng quan trọng. Nhiều năm sau chiến tranh. Ông Lương Văn Thái trở lại vùng rừng cũ. Con suối vẫn còn đó. Nhưng nhỏ hơn xưa. Ông ngồi bên bờ nước. Không nói gì. Chỉ lặng nhìn dòng chảy chậm rãi. Có những nơi không có tên. Nhưng lại giữ cho con người tiếp tục hành trình của mình. Dòng suối năm ấy. Không chỉ mang nước. Mà còn mang theo sự sống qua những ngày khắc nghiệt nhất của thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn