Dòng Suối Ký Ức
Câu chuyện là ký ức của Đỗ Văn Khải – một chiến sĩ trinh sát trong những năm tháng chiến tranh ác liệt. Trong những chuyến hành quân dài qua rừng sâu, một dòng suối nhỏ nơi đơn vị thường dừng chân đã trở thành nơi ghi dấu nhiều kỷ niệm về tình đồng đội, sự sẻ chia và niềm hy vọng về ngày đất nước hòa bình trong thời kỳ “hoa lửa”.
Đỗ Văn Khải nhập ngũ khi vừa tròn hai mươi mốt tuổi. Anh được phân vào đơn vị trinh sát, thường xuyên làm nhiệm vụ đi trước để quan sát địa hình và nắm tình hình.
Công việc của Khải rất vất vả và nguy hiểm. Nhiều khi anh cùng tổ trinh sát phải băng rừng nhiều ngày liền, ăn ngủ tạm bợ giữa thiên nhiên hoang dã.
Trên tuyến đường hành quân của đơn vị có một dòng suối nhỏ chảy qua khu rừng già. Mỗi khi hoàn thành nhiệm vụ và quay trở về, họ thường dừng lại ở đó để nghỉ ngơi, lấy nước và rửa mặt.
Dòng nước mát lạnh giúp xua đi phần nào mệt mỏi sau những chặng đường dài.
Một buổi chiều sau khi hoàn thành nhiệm vụ trinh sát căng thẳng, Khải cùng đồng đội quay về con suối quen thuộc. Mọi người ngồi trên những tảng đá lớn, vừa nghỉ vừa trò chuyện.
Một người lính trẻ nói đùa:
“Sau này hòa bình rồi, nếu có dịp quay lại đây chắc con suối này vẫn chảy như bây giờ.”
Khải nghe vậy chỉ mỉm cười, nhưng trong lòng anh cũng mong điều đó sẽ trở thành sự thật.
Những ngày tháng sau đó, đơn vị của họ tiếp tục di chuyển qua nhiều nơi khác. Nhưng hình ảnh con suối nhỏ trong rừng vẫn luôn ở lại trong ký ức của Khải.
Nhiều năm sau khi chiến tranh kết thúc, Đỗ Văn Khải có dịp trở lại vùng rừng xưa. Con suối ấy vẫn còn, nước vẫn chảy trong và mát như ngày nào.
Ông đứng lặng một lúc lâu, nhớ lại những người đồng đội đã từng ngồi bên dòng nước ấy.
Ông thường nói với con cháu:
“Trong thời hoa lửa, những nơi bình dị như một dòng suối nhỏ cũng có thể trở thành kỷ niệm theo ta suốt cả cuộc đời.”


