DÒNG TÊN TRÊN BIA ĐÁ
Tôi trở lại nghĩa trang sau gần bốn mươi năm.
Con đường ngày ấy đầy bùn đất.
Hôm nay đã trở thành một con đường rộng.
Nhưng ký ức trong tôi vẫn nguyên vẹn.
Tôi bước chậm giữa những hàng bia.
Có rất nhiều cái tên.
Có người tôi biết.
Có người tôi chưa từng gặp.
Rồi tôi nhìn thấy một cái tên.
“Nguyễn Văn Bình.”
Tôi đứng lặng.
Bình là người bạn thân nhất của tôi.
Ngày trước, Bình thường nói:
“Nếu tao hy sinh, mày nhớ về thăm mẹ tao.”
Tôi gắt:
“Đừng nói chuyện xui.”
Nó cười.
“Thì cứ hứa đi.”
Tôi đã hứa.
Nhưng chiến tranh kết thúc, cuộc sống cuốn tôi đi.
Tôi lập gia đình.
Có con.
Có công việc.
Có những năm tháng tưởng như đã quên.
Cho đến ngày hôm nay.
Tôi đứng trước bia mộ Bình.
Tôi đặt bó hoa xuống.
Tôi nói:
“Bình à, tao đến rồi.”
Không ai trả lời.
Nhưng tôi cảm thấy như mình đang nghe tiếng cười của nó trong những ngày xa xưa.
Tôi kể cho nó nghe về quê hương.
Tôi kể rằng mẹ nó đã mất.
Tôi kể rằng quê mình giờ đã có đường bê tông, trường học mới và những đứa trẻ chạy nhảy ngoài sân.
Tôi nói:
“Đất nước thay đổi nhiều rồi.”
Tôi lau nước mắt.
“Chỉ có mày là vẫn ở tuổi hai mươi.”
Bởi trên bia đá, Bình mãi mãi trẻ.
Mãi mãi là người lính của tuổi hai mươi.
Lời kết:
Có những người đã nằm xuống để chúng ta có thể bước đi.
Mỗi dòng tên trên bia đá không chỉ là một cái tên.
Đó là một cuộc đời.
Một gia đình.
Một tuổi trẻ.
Một ước mơ chưa kịp hoàn thành.



