DÒNG TÊN TRÊN THÂN CÂY
Trước giờ xuất kích, cả đơn vị dừng chân bên bìa rừng. Thời gian chỉ còn tính bằng phút. Mỗi người tranh thủ kiểm tra lại súng đạn, buộc chặt lại dây ba lô, ánh mắt ai cũng lặng đi. Lợi – chiến sĩ trẻ nhất đại đội – lặng lẽ dùng mũi dao nhỏ khắc lên thân cây một dòng chữ: “Lợi – 1972”. Anh khắc rất chậm, từng nét run run như sợ gỗ đau. Đó không phải để ghi công, cũng chẳng phải để lưu danh, mà chỉ để nếu anh không trở về, rừng còn biết đã từng có một người lính đi qua. Người bạn đứng cạnh hỏi
Trước giờ xuất kích, cả đơn vị dừng chân bên bìa rừng. Thời gian chỉ còn tính bằng phút. Mỗi người tranh thủ kiểm tra lại súng đạn, buộc chặt lại dây ba lô, ánh mắt ai cũng lặng đi. Lợi – chiến sĩ trẻ nhất đại đội – lặng lẽ dùng mũi dao nhỏ khắc lên thân cây một dòng chữ: “Lợi – 1972”. Anh khắc rất chậm, từng nét run run như sợ gỗ đau. Đó không phải để ghi công, cũng chẳng phải để lưu danh, mà chỉ để nếu anh không trở về, rừng còn biết đã từng có một người lính đi qua. Người bạn đứng cạnh hỏi


