Bài viết

DÒNG THẠCH HÃN VÀ KHÚC CA BẤT TỬ

Tây Ninh20/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mỗi độ tháng Bảy về, khi những cơn mưa rào mùa hạ vội vã trút xuống, lòng tôi lại trào dâng một cảm xúc khó tả. Trong chuyến hành trình về với "đất lửa" Quảng Trị, đứng bên bờ dòng sông Thạch Hãn hiền hòa, tôi như nghe thấy tiếng thì thầm của lịch sử. Đó không chỉ là tiếng sóng vỗ, mà là lời kể về một "thời hoa lửa" hào hùng và bi tráng của những chàng trai, cô gái tuổi đôi mươi đã gửi lại thanh xuân nơi đáy nước.

Tôi may mắn được trò chuyện cùng bác Thành, một cựu chiến binh từng chiến đấu trong 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ. Trong đôi mắt hằn in vết chân chim của bác, ký ức về mùa hè đỏ lửa năm 1972 chưa bao giờ phai nhạt.

Bác kể, ngày ấy các bác lên đường khi mái đầu còn xanh, mang theo trong ba lô không chỉ là súng đạn mà còn là những bức thư tình chưa kịp gửi, những ước mơ dang dở về giảng đường đại học. Thành cổ Quảng Trị những ngày ấy không còn một gốc cây xanh, đất đá bị cày xới bởi hàng vạn tấn bom đạn. Thế nhưng, giữa cái nắng cháy da cháy thịt và tiếng nổ rung chuyển cả trời đất, tinh thần "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh" vẫn cháy rực.

Chi tiết khiến tôi xúc động nhất là những đêm vượt sông Thạch Hãn. Dòng sông Tôi may mắn được trò chuyện cùng bác Thành, một cựu chiến binh từng chiến đấu trong 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ. Trong đôi mắt hằn in vết chân chim của bác, ký ức về mùa hè đỏ lửa năm 1972 chưa bao giờ phai nhạt.

Bác kể, ngày ấy các bác lên đường khi mái đầu còn xanh, mang theo trong ba lô không chỉ là súng đạn mà còn là những bức thư tình chưa kịp gửi, những ước mơ dang dở về giảng đường đại học. Thành cổ Quảng Trị những ngày ấy không còn một gốc cây xanh, đất đá bị cày xới bởi hàng vạn tấn bom đạn. Thế nhưng, giữa cái nắng cháy da cháy thịt và tiếng nổ rung chuyển cả trời đất, tinh thần "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh" vẫn cháy rực.

Chi tiết khiến tôi xúc động nhất là những đêm vượt sông Thạch Hãn. Dòng sông ấy đã trở thành một "nghĩa trang không bia mộ". Có những chiến sĩ vừa đặt chân lên bờ đã ngã xuống, có những người vĩnh viễn nằm lại dưới lòng sông lạnh lẽo để đồng đội tiến lên. Bác Thành nghẹn ngào: "Chúng tôi chiến đấu không phải vì muốn làm anh hùng, mà vì phía sau lưng là gia đình, là quê hương, là độc lập dân tộc". Sự hy sinh của các bác giản dị mà cao cả như chính hơi thở hằng ngày.

ấy đã trở thành một "nghĩa trang không bia mộ". Có những chiến sĩ vừa đặt chân lên bờ đã ngã xuống, có những người vĩnh viễn nằm lại dưới lòng sông lạnh lẽo để đồng đội tiến lên. Bác Thành nghẹn ngào: "Chúng tôi chiến đấu không phải vì muốn làm anh hùng, mà vì phía sau lưng là gia đình, là quê hương, là độc lập dân tộc". Sự hy sinh của các bác giản dị mà cao cả như chính hơi thở hằng ngày.

Trở về từ chuyến đi, câu chuyện của bác Thành vẫn cứ ám ảnh trong tâm trí tôi. Thế hệ chúng tôi hôm nay được sống dưới bầu trời hòa bình, được tự do theo đuổi đam mê, tất cả đều được đánh đổi bằng máu và hoa của một thời khói lửa.

"Câu chuyện thời hoa lửa" không bao giờ kết thúc, nó vẫn luôn cháy mãi trong huyết quản của những người con Việt Nam. Là một người trẻ, tôi tự hứa sẽ sống xứng đáng với những hy sinh thầm lặng ấy, sẽ mang ngọn lửa của lòng yêu nước và ý chí kiên cường ấy vào công cuộc xây dựng đất nước hôm nay. Để mỗi tấc đất ta đi, mỗi dòng sông ta tắm mát, đều thấm đẫm lòng biết ơn và niềm tự hào dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn