Đồng Tháp Mười là vùng đất của tinh thần thượng võ, là căn cứ địa của hai lần chống thực dân Pháp xâm lược
Đồng Tháp Mười là vùng đất của tinh thần thượng võ, là căn cứ địa của hai lần chống thực dân Pháp xâm lược
Đồng Tháp Mười là vùng đất của tinh thần thượng võ, là căn cứ địa của hai lần chống thực dân Pháp xâm lược
Từ bao đời nay, cho dù lịch sử đất nước đã trải qua bao sự biến đổi thăng trầm, nhưng trong dân gian Đồng Tháp Mười vẫn còn lưu giữ mãi những câu ca dao bất diệt:
"Xứ đâu thị tứ bằng xứ Kinh Cùng
Tràm xanh, củi lục, anh hùng thiếu chi".
"Bao giờ hết cỏ Tháp Mười,
Thì dân ta mới hết người đánh Tây".
Lịch sử đã xác minh, trong khoảng thời gian từ cuộc kháng chiến lần thứ nhất đến cuộc kháng chiến lần thứ hai, Đồng Tháp Mười đã hai lần trở thành căn cứ địa kháng chiến chống Pháp nổi tiếng trên đất nước ta.
Chiến khu Đồng Tháp Mười trong cuộc kháng chiến chống Pháp lần thứ nhất, dưới sự lãnh đạo của vị Tư lệnh nổi tiếng Võ Duy Dương, đã trở thành chiến khu lớn nhất đóng vai trò trung tâm của phong trào đấu tranh võ trang chống Pháp trên địa bàn 3 tỉnh miền Đông Nam Bộ.
Một điều hết sức lý thú là, trải qua hai cuộc kháng chiến chống Pháp oanh liệt tại chiến khu Đồng Tháp Mười, ông cha ta hồi giữa thế kỷ XIX và chúng ta ở giữa thế kỷ XX, đều lấy Gò Tháp (Giồng Tháp) để đóng bản doanh của cơ quan lãnh đạo đầu não, đều ra sức tận dụng địa hình hiểm yếu của các huyện Tháp Mười, Mộc Hóa và Tân Thạnh để dấy binh tụ nghĩa và điều hành việc quốc kế quân cư, đều dựa vào sức dân và sử dụng các thủ thuật du kích chiến tranh để đánh giặc. Theo các câu chuyện kể của những cụ lão nông trong vùng, nghĩa quân của các "quan đàng cựu" trước đây cũng như chiến sĩ vệ quốc quân của chúng ta sau này, đều sử dụng cây tầm vông vạt nhọn, thanh mã tấu và vai mang chiếc nóp để tiến ra sa trường.
Không thể không nhắc đến một sự kiện lịch sử trong giai đoạn Cách mạng thoái trào, sau khi cuộc Khởi nghĩa Nam Kỳ bị thất bại vào hạ tuần tháng 11/1940, một số chiến sĩ cộng sản bất khuất kiên trung hồi ấy, đã vào Đồng Tháp Mười, đến vùng Đốc Binh Kiều, Thiên Hộ, Cái Bèo và Gò Tháp để cất nhà, lên liếp trồng chuối, dừa, đu đủ, hành, củ kiệu... để làm bình phong che mắt địch nhằm móc nối với các địa phương, dần dần khôi phục lại tổ chức cơ sở Đảng, chuẩn bị cho cuộc Tổng khởi nghĩa giành chính quyền tháng Tám năm 1945.


