DƯ ÂM MỘT THỜI HOA LỬA CỦA ÔNG BÀ
Chiến tranh là hai từ mà chúng ta có thể nghe qua lời kể của ông bà, bố mẹ, thậm chí ngay cả trong sách giáo khoa cũng luôn có hình bóng của hai từ “chiến tranh”. Hai từ ấy có thể bắt gặp ở bất cứ đâu. Chúng mang một sức nặng vô hình, để mỗi lần nhắc tới, trong lòng người lại hiện lên những ký ức tưởng chừng như dài vô tận, đau thương mà cũng vô cùng hào hùng.
Em được nghe bà kể lại về những năm tháng chiến tranh tàn khốc ấy. Bà hồi tưởng rằng ngày xưa gia đình bà rất đông con, bà lại là con cả nên phải nghỉ học từ sớm để ở nhà giúp bố mẹ nuôi các em. Bà kể, hồi đó đói lắm, chiến tranh tàn phá khắp nơi. Cơm ăn không no, áo mặc không đủ ấm, thiếu thốn đủ bề khiến bà phải làm những công việc nặng nhọc ở tận nơi xa trong khi chiến tranh vẫn còn vô cùng ác liệt. Thân hình bà lúc ấy mảnh khảnh, gầy gò nhưng vẫn phải gánh, phải bê những bao tải to hơn cả người mình. Chiến tranh đối với bà khi ấy như một cơn ác mộng không bao giờ quên.
Bà gặp ông khi còn rất trẻ, hai người yêu nhau rồi kết hôn. Sau đó, ông lên đường đi lính, còn bà ở nhà chờ đợi trong nỗi lo lắng và mong ngóng khôn nguôi. Trong quân ngũ, ông có những người lính thân thiết, gắn bó và luôn sát cánh bên nhau trong những năm tháng bom đạn khốc liệt. Nhưng cũng có rất nhiều đồng đội của ông đã hi sinh. Sau này, khi đất nước hòa bình, mỗi người một ngả, dù rất muốn gặp lại nhau nhưng vì hoàn cảnh khó khăn nên ông và đồng đội không thể liên lạc được nữa.
Trong ngôi nhà nhỏ của gia đình em, tấm bằng khen của ông được treo ở nơi trang trọng và nổi bật nhất để ai bước vào cũng có thể nhìn thấy dòng chữ “Tổ quốc ghi công”. Chiến tranh đã mang lại quá nhiều nỗi đau và mất mát, để rồi dù chiến tranh đã đi qua từ rất lâu, nhưng dư âm của nó vẫn mãi đi theo những người lính năm xưa. Đối với em, ông luôn là một người anh hùng. Ông là người đã xông pha nơi trận mạc chỉ mong đến một ngày đất nước được hòa bình, chiến tranh chấm dứt, không còn những nỗi đau, sự tuyệt vọng của những người đã ngã xuống. Câu chuyện thời “hoa lửa” nói về cuộc chiến tranh giành độc lập dân tộc thật đáng tự hào biết bao. Em tin rằng trong mỗi con người Việt Nam luôn chảy một dòng máu yêu quê hương, đất nước bao la và vô tận.
Chiến tranh đã kết thúc từ rất lâu, nhưng hậu quả của nó vẫn còn tồn tại cho đến ngày hôm nay. Một đất nước hòa bình là một đất nước không còn chiến tranh và không ngừng phát triển từng ngày. Chiến tranh bây giờ chỉ còn trong những câu chuyện, nhưng mỗi khi nghe xong, ai cũng cảm thấy xúc động và tự hào không thôi.
Là một học sinh đang được sống và học tập trong thời bình, em xin hứa sẽ chăm ngoan, học giỏi, thực hiện tốt năm điều Bác Hồ dạy, để góp phần xây dựng đất nước ngày càng giàu mạnh như Chủ tịch Hồ Chí Minh hằng mong ước.



