Bài viết

“Dù lá non xanh có đổi màu, dù đá mòn theo nước chảy, Yêu nhau ta vẫn giữ lời nhau.”

Lời thề son sắt ấy không chỉ là những dòng thư tay úa màu theo năm tháng, mà còn là minh chứng cho một tình yêu vĩnh cửu, vượt qua lằn ranh sinh tử của bà Nguyễn Thị Xun và liệt sĩ đặc công Trần Văn Kính. Giữa khói lửa chiến tranh, tình yêu của họ đã hóa thành một bản hùng ca bi tráng, nơi sự chung thủy không chỉ dành cho nhau mà còn dành cho cả non sông.

Đồng Tháp25/08/2026xã Tân Phước 2 (Xã Tân Phước 2)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

“Dù lá non xanh có đổi màu, dù đá mòn theo nước chảy, Yêu nhau ta vẫn giữ lời nhau.”

Lời thề son sắt ấy không chỉ là những dòng thư tay úa màu theo năm tháng, mà còn là minh chứng cho một tình yêu vĩnh cửu, vượt qua lằn ranh sinh tử của bà Nguyễn Thị Xun và liệt sĩ đặc công Trần Văn Kính. Giữa khói lửa chiến tranh, tình yêu của họ đã hóa thành một bản hùng ca bi tráng, nơi sự chung thủy không chỉ dành cho nhau mà còn dành cho cả non sông.

Mùa đông năm 1967, giữa lúc cuộc kháng chiến chống Mỹ đang ở giai đoạn khốc liệt nhất, người chiến sĩ trẻ Trần Văn Kính nhận lệnh hành quân vào chiến trường miền Nam. Cuộc chia ly diễn ra trong sự lặng im của đất trời nhưng bão tố trong lòng người, khi ông gác lại tình riêng, khoác ba lô lên vai để đi theo tiếng gọi của Tổ quốc. Đó là lần cuối cùng họ được nhìn thấy nhau, bắt đầu cho một cuộc phân ly dài đằng đẵng nửa thế kỷ.

Trong những ký ức còn sót lại, người ta vẫn nghẹn lòng khi nghe bà kể về giây phút ông dịu dàng lau dòng nước mắt đang lăn dài trên má vợ và khẽ khàng dỗ dành: “Em ơi chết nó khó lắm, không có chết dễ đâu”. Lời trấn an ấy mang theo cả niềm hy vọng ngày trở về, nhưng định mệnh nghiệt ngã đã khiến ông hy sinh khi đứa con thơ vẫn còn nằm trong bụng mẹ mới tròn sáu tháng. Ông ra đi khi chưa một lần được nhìn mặt con, chưa kịp đặt cho con một cái tên, để lại một khoảng trống mênh mông trong lòng người phụ nữ ở lại.

Suốt mấy chục năm hậu chiến, bà Xun sống một mình với nỗi nhớ khắc khoải, nâng niu từng lá thư cũ đã bị mối xông rách nát như báu vật của cuộc đời. Trong tâm khảm bà, hình ảnh người chồng trẻ vẫn luôn hiện hữu, lời hẹn ước “giữ lời nhau” năm nào vẫn luôn được bà bảo vệ vẹn nguyên giữa những bức tường đất cũ kỹ và cuộc sống nhọc nhằn. Nỗi nhớ ấy không bi lụy mà âm thầm, bền bỉ như dòng nước chảy mòn đá, sưởi ấm trái tim bà qua những mùa đông cô độc.

Tình yêu của người lính Bộ đội Cụ Hồ là thế, luôn quyết liệt và đầy lý tưởng, bởi họ hiểu rằng “trọng trách của người Đảng viên nặng lắm” nên tình cảm cá nhân phải gác lại phía sau. Sự hy sinh của ông và sự đợi chờ thủy chung của bà chính là giá trị cao đẹp của việc từ bỏ cái riêng để đổi lấy niềm vui chung cho dân tộc. Chính những người Đảng viên trách nhiệm như thế, những người đã gác lại cả hạnh phúc đôi lứa, mới dệt nên màu cờ vinh quang và hòa bình cho đất nước hôm nay.

 

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn