Bài viết

Đứa bé hát giữa rừng

Đứa bé hát giữa rừng

Hưng Yên07/12/2025Phóng viên3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Đứa bé hát giữa rừng

Trong khu căn cứ giữa rừng già, tiếng súng nổ suốt ngày. Nhưng buổi tối lại vang lên tiếng hát trong trẻo của bé Na – cô bé tám tuổi mồ côi cả cha lẫn mẹ vì một trận càn. Bộ đội thương Na, nuôi dưỡng và cho bé ở cùng chị nuôi quân.

Na không biết đọc, nhưng thuộc lòng nhiều bài hát mà lính dạy: “Cô gái mở đường”, “Hành quân xa”, “Trường Sơn Đông, Trường Sơn Tây”. Mỗi đêm, khi bếp lửa sáng lên, Na ngồi giữa vòng tròn, tay ôm chiếc trống nhỏ gõ nhịp cho mọi người hát theo. Những người lính trẻ, dù đang mệt mỏi, vẫn bật cười vì sự hồn nhiên của em.

Một hôm, địch bắn phá ác liệt vào căn cứ. Bộ đội phải chia nhau tản ra các hướng. Chị nuôi quân địu Na trên lưng chạy vào rừng sâu. Đạn bay cày nát đất. Khi đến bờ suối, chị bị thương, ngã xuống. Chị bảo Na núp vào bụi tre, tuyệt đối không chạy lung tung.

Na ôm trống, run bần bật trong bụi. Khi tiếng súng gần sát, em chợt nhớ lời anh Lành – người hay dạy em hát: “Lúc sợ nhất thì hát lên, để mình đỡ sợ.” Thế là Na cất giọng hát khe khẽ. Kỳ lạ, tiếng hát vọng qua tán lá khiến địch tưởng có lực lượng lớn ở gần, nên rút bớt về phòng thủ.

Nhờ vậy, du kích ập đến cứu chị nuôi quân và đưa Na về căn cứ mới. Tối hôm đó, cả đơn vị lại nghe tiếng hát của Na – trong trẻo và can trường như chính những con người của thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn