Cựu chiến binh

ĐỨA BÉ ÔM CHẶT NGƯỜI LÍNH (1)

Câu chuyện ghi lại khoảnh khắc ngắn ngủi nhưng ám ảnh giữa một người lính và đứa trẻ xa lạ trong vùng bom đạn – cái ôm bản năng, không lời, như sự bấu víu cuối cùng vào cảm giác an toàn.

Hưng Yên01/01/2026Nguyễn Thị Thúy (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh khiến con người gặp nhau trong những hoàn cảnh rất lạ. Có những cuộc gặp chỉ kéo dài vài phút, nhưng ký ức thì theo suốt cả đời.

Tôi gặp đứa bé ấy trong một buổi chiều đơn vị tạm dừng chân ở rìa một ngôi làng vừa hứng chịu bom. Làng gần như trống trơn. Nhà cửa sập xệ, cây cối cháy xém. Người lớn đã sơ tán, chỉ còn vài đứa trẻ chưa kịp rời đi.

Đứa bé đứng nép sau một gốc tre gãy. Em chừng năm, sáu tuổi, gầy gò, quần áo lấm lem đất cát. Khi thấy chúng tôi tiến vào, em không khóc, không chạy, chỉ đứng nhìn bằng đôi mắt mở to, đầy sợ hãi.

Tôi vừa bước lại gần thì bất ngờ em lao tới, ôm chặt lấy chân tôi. Cái ôm rất mạnh, rất chặt, như thể nếu buông ra thì em sẽ bị cuốn trôi khỏi thế giới này.

Tôi sững người. Trong khoảnh khắc ấy, tôi không biết phải làm gì. Tôi chỉ cúi xuống, đặt tay lên vai em, vỗ nhẹ. Em vẫn không buông. Toàn thân em run lên, nhưng không phát ra tiếng khóc.

Cái ôm ấy không có lời nói, không có sự quen biết. Nó là phản xạ của một đứa trẻ đã quá sợ hãi, bấu víu vào bất cứ ai mang dáng hình che chở.

Tôi ngồi xuống, để em tựa vào ngực mình. Trong vài phút ngắn ngủi ấy, tôi quên mất mình là người lính đang trên đường hành quân. Tôi chỉ là một người lớn đang cố đem lại cảm giác an toàn cho một đứa trẻ giữa đổ nát.

Khi người dân quay lại tìm em, em buông tôi ra rất chậm. Trước khi đi, em quay lại nhìn tôi rất lâu. Không nói gì. Nhưng ánh mắt ấy khiến tôi day dứt mãi.

Chiến tranh có thể tạo ra những vết thương nhìn thấy được. Nhưng cũng có những khoảnh khắc lặng lẽ như cái ôm ấy – để lại vết hằn sâu trong lòng người lính suốt cả cuộc đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn