Bài viết

Đứa em nhỏ của đơn vị

Trong đơn vị có một cậu lính trẻ tên Tín, mới mười tám. Mọi người hay gọi cậu là “thằng út” vì khuôn mặt lúc nào cũng tươi như học sinh cấp ba. Tín rất giỏi sửa đồ. Đèn hỏng, quạt hỏng, thùng gạo bị sút nắp… gì cậu cũng sửa được. Nhờ vậy, mọi người thương cậu lắm.

Quảng Ninh06/04/2026Đoàn Phường Liên Hòa (Đoàn Phường Liên Hòa)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong đơn vị có một cậu lính trẻ tên Tín, mới mười tám. Mọi người hay gọi cậu là “thằng út” vì khuôn mặt lúc nào cũng tươi như học sinh cấp ba.

Tín rất giỏi sửa đồ. Đèn hỏng, quạt hỏng, thùng gạo bị sút nắp… gì cậu cũng sửa được. Nhờ vậy, mọi người thương cậu lắm.

Có đêm, đơn vị tranh thủ nghỉ. Ai cũng nằm xuống cho đỡ mệt, chỉ Tín ngồi tỉ mẩn sửa lại đôi dép của một anh trong đội, dù không ai yêu cầu.

Anh hỏi: “Sao không ngủ đi?”

Tín cười, nhe răng: “Sửa cho anh mang cho êm. Mai đi còn đỡ đau chân.”

Cậu lạc quan đến mức có thể làm mọi người quên đi mệt mỏi. Có hôm trời mưa mù mịt, Tín đứng ngoài hiên hát nghêu ngao, giọng chẳng hay nhưng nghe vui lạ.

Khi hòa bình, ai cũng lớn khôn, mỗi người một hướng. Nhưng trong những buổi họp mặt, nhắc đến Tín là ai cũng cười.

“Thằng út ngày đó làm đơn vị đỡ buồn biết bao nhiêu.”

Họ gọi cậu là “ánh nắng của đội” — một ánh nắng hồn nhiên trong những năm tháng nhiều thử thách.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn