Đứa trẻ giữ kho báu lương thực
Vào thời Hoa Lư, trong thành Hoa Lư có một kho lương thực rất quan trọng, dùng để nuôi quân đội trong những năm chiến tranh. Người trông coi kho lúc đó là một cậu bé mồ côi tên Thắng. Cậu được quân triều đình nhận nuôi vì cha mẹ đã mất trong loạn lạc. Dù còn nhỏ tuổi, Thắng rất nghiêm túc với nhiệm vụ của mình. Mỗi ngày cậu đều kiểm tra kho, đóng cửa cẩn thận và không cho người lạ vào nếu không có lệnh. Một lần, có một nhóm người lạ đến giả làm dân buôn xin vào kho để “kiểm tra hàng hóa”. Thắng cảm thấy có điều không ổn vì họ nói chuyện lấp lửng và luôn nhìn quanh rất cảnh giác. Cậu bình tĩnh nói: — Kho lương chỉ mở khi có lệnh của tướng quân. Nhóm người đó lập tức tỏ thái độ hung hăng, lộ rõ là quân giặc cải trang. Chúng định xông vào chiếm kho lương. Thắng nhanh trí chạy lên tháp gác và đánh trống báo động. Tiếng trống vang khắp kinh thành Hoa Lư. Quân lính lập tức chạy đến. Trong lúc chờ tiếp viện, Thắng một mình đứng chặn cửa kho, dùng gậy gỗ ngăn không cho giặc tiến vào. Dù bị đẩy ngã nhiều lần, cậu vẫn đứng dậy tiếp tục giữ cửa. Khi quân triều đình tới nơi, nhóm giặc bị bắt gọn. Sau đó, vị tướng nói: — Một đứa trẻ như ngươi đã giữ được cả kho lương của quốc gia. Thắng chỉ cúi đầu: — Con chỉ làm đúng việc của mình thôi ạ. Từ đó, câu chuyện về đứa trẻ giữ kho lương được người dân Hoa Lư truyền lại như một bài học về trách nhiệm và lòng dũng cảm.


