ĐỨA TRẺ LÀM LIÊN LẠC GIỮA LÀN ĐẠN
Trong khói lửa chiến tranh, có những đứa trẻ chưa kịp lớn đã gánh trên vai nhiệm vụ hiểm nguy, trở thành cầu nối sống còn giữa các tổ chiến đấu.
Chiến tranh không chừa một ai. Ngay cả những đứa trẻ cũng bị cuốn vào vòng xoáy sinh tử. Với ông Võ Ngọc Thanh, đứa trẻ làm liên lạc giữa làn đạn là hình ảnh khiến ông day dứt và xúc động nhất khi nhớ về những năm tháng ấy.
Đó là một cậu bé chừng mười hai, mười ba tuổi, người làng Thủy Triều. Nhỏ con, nhanh nhẹn, thuộc từng lối mòn, từng hàng tre, cậu được giao nhiệm vụ làm liên lạc giữa các tổ du kích.
“Lúc đầu chúng tôi không muốn để cháu đi,” ông Thanh kể. “Nhưng không còn ai phù hợp hơn”.
Trong những đợt giao tranh, khi đường hào bị pháo cày nát, việc truyền tin trở nên cực kỳ nguy hiểm. Cậu bé ôm chặt mảnh giấy nhỏ trong tay, chạy băng qua những khoảng trống giữa hai làn đạn.
Có lần, cậu vừa chạy vừa cúi thấp người, đạn vạch lên đất ngay sau lưng. Nhưng cậu không dừng lại. Chỉ đến khi trao được mệnh lệnh, cậu mới thở dốc, mồ hôi nhễ nhại.
“Cháu chạy nhanh lắm,” ông Thanh nói, “nhưng cái nhanh nhất là sự gan dạ”.
Sau mỗi lần hoàn thành nhiệm vụ, cậu bé chỉ cười, rồi lại sẵn sàng nhận lệnh mới. Không huân chương, không giấy khen, nhưng vai trò của cậu là không thể thay thế.
Nhiều năm sau, khi nhớ lại, ông Thanh vẫn tự hỏi: cậu bé ấy giờ ở đâu? Có còn sống sót sau chiến tranh? Nhưng dù thế nào, trong ký ức ông, cậu mãi là biểu tượng của một thế hệ tuổi thơ lớn lên trong khói lửa, dũng cảm hơn cả tuổi đời của mình.



