Cựu chiến binh

ĐỨA TRẺ LỚN LÊN CÙNG TIẾNG BOM

Câu chuyện kể về tuổi thơ của một đứa trẻ sinh ra và lớn lên trong chiến tranh – nơi tiếng bom thay cho tiếng ru, nỗi sợ trở thành một phần của ký ức đầu đời.

Hưng Yên01/01/2026Nguyễn Thị Thúy (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi lớn lên không phải cùng những câu chuyện cổ tích, mà cùng tiếng bom. Khi nhiều đứa trẻ khác được ru ngủ bằng lời hát của mẹ, thì tuổi thơ tôi lại gắn với tiếng máy bay gầm rú và những đợt sơ tán vội vàng.

Từ khi còn rất nhỏ, tôi đã quen với việc nghe tiếng còi báo động. Mỗi lần còi hú, cả làng lại nhốn nháo. Người lớn bế trẻ con, xách theo vài thứ đồ cần thiết, chạy về phía hầm trú ẩn. Tôi không hiểu vì sao phải chạy, chỉ biết rằng nếu không chạy nhanh, sẽ rất nguy hiểm.

Tiếng bom nổ không chỉ làm rung chuyển mặt đất, mà còn in sâu vào trí nhớ. Có những đêm, tôi giật mình tỉnh giấc vì tiếng nổ lớn, thấy mẹ ôm chặt tôi vào lòng. Tôi nghe rõ nhịp tim mẹ đập nhanh, hơi thở gấp gáp. Dù mẹ cố trấn an, tôi vẫn cảm nhận được nỗi sợ.

Trường học của chúng tôi cũng không giống trường học thời bình. Có những buổi đang học thì phải chui xuống hầm. Thầy cô vừa dạy, vừa để ý xem có tiếng máy bay không. Bài học bị ngắt quãng, nhưng không ai than phiền. Chiến tranh đã dạy chúng tôi cách thích nghi từ rất sớm.

Tôi nhớ những buổi chiều chơi đùa cùng bạn bè trên bờ ruộng, mắt luôn ngước nhìn bầu trời. Chúng tôi phân biệt được tiếng máy bay ta, máy bay địch, biết khi nào cần chạy, khi nào có thể tiếp tục chơi. Những kỹ năng ấy đáng lẽ không thuộc về tuổi thơ.

Lớn lên trong tiếng bom khiến tôi trưởng thành sớm hơn. Tôi hiểu giá trị của sự bình yên trước khi biết đến những điều xa xỉ khác. Và có lẽ chính tuổi thơ ấy đã dẫn tôi đến quyết định khoác ba lô lên đường nhập ngũ sau này – như một điều tất yếu.

Đứa trẻ lớn lên cùng tiếng bom không có quyền lựa chọn hoàn cảnh, nhưng có quyền lựa chọn cách sống. Tôi đã chọn tiếp nối con đường của cha, để một ngày nào đó, những đứa trẻ sau này không còn phải lớn lên trong âm thanh khốc liệt như tôi đã từng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn