Đứa trẻ lớn lên cùng tiếng bom
Thắng sinh ra trong chiến tranh. Tuổi thơ của cậu gắn với hầm chữ A, với tiếng máy bay gầm trên đầu thay cho tiếng ru. Cậu biết phân biệt bom nổ xa hay gần trước cả khi biết đọc chữ.
Mỗi lần bom rơi, mẹ ôm cậu vào lòng, dặn: “Nín thở nghe con, rồi bom sẽ qua”. Lớn hơn chút, Thắng bắt đầu phụ việc đưa nước, đưa cơm cho dân quân. Cậu bé gầy gò, chân đất, chạy nhanh qua những con đường đầy hố bom.
Ngày giải phóng, lần đầu Thắng thấy bầu trời yên tĩnh đến lạ. Không còn tiếng nổ, cậu đứng giữa cánh đồng, ngơ ngác như người vừa tỉnh mộng. Sau này, khi trưởng thành, Thắng trở thành giáo viên, dạy học trò về hòa bình bằng chính ký ức tuổi thơ lớn lên giữa thời hoa lửa.



