Bài viết

ĐỨA TRẺ MỒ CÔI SAU CHIẾN TRANH (2)

Khi chiến tranh kết thúc, người ta thường nói đến chiến thắng, đến hòa bình. Nhưng có những đứa trẻ bước ra khỏi chiến tranh với hai bàn tay trắng – không cha, không mẹ, không nơi nương tựa. Tôi gặp em sau ngày đất nước yên tiếng súng không lâu. Em sống trong một khu tạm cư, nơi tập trung những gia đình mất người thân. Em ngồi một mình trước căn nhà nhỏ, tay ôm chặt chiếc túi vải cũ. Người lớn nói rằng cha mẹ em đã mất trong một trận bom. Em không chứng kiến tận mắt, nhưng từ ngày đó, em không c

Đà Nẵng25/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khi chiến tranh kết thúc, người ta thường nói đến chiến thắng, đến hòa bình. Nhưng có những đứa trẻ bước ra khỏi chiến tranh với hai bàn tay trắng – không cha, không mẹ, không nơi nương tựa.

Tôi gặp em sau ngày đất nước yên tiếng súng không lâu. Em sống trong một khu tạm cư, nơi tập trung những gia đình mất người thân. Em ngồi một mình trước căn nhà nhỏ, tay ôm chặt chiếc túi vải cũ.

Người lớn nói rằng cha mẹ em đã mất trong một trận bom. Em không chứng kiến tận mắt, nhưng từ ngày đó, em không còn ai để gọi là gia đình. Em nghe chuyện ấy bằng giọng đều đều, không khóc, không hỏi thêm.

Điều khiến tôi ám ảnh nhất không phải là hoàn cảnh của em, mà là sự bình thản đến lạ lùng. Em đã quen với mất mát, quen với việc không còn ai để dựa vào. Chiến tranh đã khiến em già đi quá sớm.

Có lần, tôi hỏi em nhớ cha mẹ không. Em gật đầu. Rồi em nói: “Cháu nhớ, nhưng khóc nhiều quá thì mệt.” Câu nói ấy khiến tôi lặng người. Một đứa trẻ mà đã phải tự học cách kìm nén nỗi đau.

Những đứa trẻ mồ côi sau chiến tranh không mang trên người vết thương bom đạn, nhưng trong lòng chúng là những khoảng trống không bao giờ lấp đầy. Chúng lớn lên với câu hỏi vì sao chiến tranh lại cướp đi tất cả những gì thân yêu nhất.

Nhiều năm sau, khi gặp lại những đứa trẻ năm xưa đã trưởng thành, tôi vẫn nhìn thấy trong ánh mắt họ một nỗi buồn rất sâu. Chiến tranh đã qua, nhưng dấu vết của nó thì còn ở lại, âm thầm và dai dẳng.

Đứa trẻ mồ côi sau chiến tranh là lời nhắc nhở rằng, hòa bình không chỉ là không còn tiếng súng. Hòa bình còn là trách nhiệm của những người còn sống – trách nhiệm bù đắp, yêu thương và không bao giờ để chiến tranh quay trở lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn