Người có công giúp đỡ cách mạng

Đứa trẻ trong mùa bom Chiến tranh phá hoại miền Bắc

Đắk Lắk22/04/2026ĐOÀN THANH NIÊN PHƯỜNG TÂN LẬP (Phường Tân Lập)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bà Vũ Thị Hạnh khi ấy chỉ là một đứa trẻ 10 tuổi ở Hà Nội. Ký ức của bà về chiến tranh không phải là chiến trường, mà là những lần chạy xuống hầm trú ẩn.

“Mỗi lần còi báo động vang lên, tụi tôi bỏ hết, chạy thật nhanh,” bà kể.

Gia đình bà có một hầm trú nhỏ sau nhà. Không rộng, nhưng đủ để cả nhà ngồi sát vào nhau. Trong bóng tối, bà thường nắm chặt tay mẹ.

“Nghe tiếng bom rơi, đất rung lên,” bà nói. “Nhưng không ai dám khóc to.”

Có lần, sau một trận bom, bà bước ra khỏi hầm. Con đường quen thuộc đã khác. Một căn nhà gần đó bị phá hủy.

“Tôi đứng nhìn rất lâu,” bà nhớ lại. “Không hiểu sao mọi thứ lại có thể thay đổi nhanh như vậy.”

Dù chiến tranh, việc học vẫn tiếp tục. Lớp học của bà được chuyển xuống hầm. Thầy giáo viết bảng trên một tấm gỗ nhỏ, học sinh ngồi chen chúc.

“Có hôm đang học thì phải dừng vì báo động,” bà cười nhẹ.

Một người bạn cùng lớp của bà chuyển đi sơ tán và không bao giờ quay lại. Không ai biết rõ chuyện gì đã xảy ra.

“Chiến tranh với trẻ con là những câu hỏi không có câu trả lời,” bà nói.

Sau này lớn lên, bà mới hiểu hết những gì mình đã trải qua. Nhưng ký ức về những ngày ngồi trong hầm, nghe tiếng bom trên đầu, vẫn còn nguyên.

“Chúng tôi lớn lên trong sợ hãi,” bà nói. “Nhưng cũng học cách sống cùng nó.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn