Cựu chiến binh

ĐỨA TRẺ TRONG NGÔI LÀNG BỊ BOM

Câu chuyện kể lại ký ức ám ảnh của người lính khi chứng kiến một đứa trẻ trong ngôi làng bị bom tàn phá – hình ảnh trở thành vết khắc không phai trong suốt cuộc đời.

Hưng Yên01/01/2026Nguyễn Thị Thúy (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngôi làng ấy không có tên trên bản đồ tác chiến. Với cấp chỉ huy, đó chỉ là một điểm nhỏ, một tọa độ cần vượt qua. Nhưng với tôi, đó là nơi lần đầu tiên tôi hiểu rằng, chiến tranh không chỉ diễn ra giữa những người lính với nhau.

Hôm ấy, đơn vị tôi hành quân qua một vùng ven làng vừa bị bom đánh. Mùi khói còn nồng trong không khí. Nhà cửa sập đổ, mái tranh cháy dở, những bức tường đất nứt toác. Không gian im lặng đến rợn người, như thể cả ngôi làng đã ngừng thở.

Giữa đống đổ nát ấy, tôi nhìn thấy một đứa trẻ.

Em đứng một mình bên nền nhà đã sập, quần áo lấm lem, khuôn mặt phủ đầy bụi đất. Em không khóc, không gọi ai, chỉ đứng im, hai tay nắm chặt vạt áo. Ánh mắt em nhìn về phía trước, trống rỗng đến ám ảnh.

Tôi bước lại gần, gọi khẽ. Em giật mình, lùi lại một bước. Phải mất một lúc, em mới dám nhìn thẳng vào tôi. Trong ánh mắt ấy không có sự sợ hãi của trẻ con thông thường, mà là một thứ gì đó già dặn hơn, đau đớn hơn.

Tôi hỏi em bố mẹ đâu. Em không trả lời. Chỉ cúi xuống, nhặt một mảnh ngói vỡ dưới chân, rồi lại đứng yên. Tôi hiểu rằng, có những câu hỏi không cần câu trả lời.

Chiến tranh đã đi qua ngôi làng ấy trong một khoảnh khắc, nhưng hậu quả thì ở lại rất lâu. Nó ở trong ánh mắt đứa trẻ kia, trong dáng đứng lặng im giữa hoang tàn. Tôi là người lính, tôi quen với bom đạn, nhưng trước hình ảnh ấy, tôi thấy mình bất lực.

Chúng tôi không thể ở lại lâu. Mệnh lệnh thúc giục tiếp tục hành quân. Trước khi đi, tôi lấy trong ba lô ra một mẩu bánh khô, đặt vào tay em. Em nhìn mẩu bánh rất lâu, rồi nhìn tôi. Không nói lời nào.

Nhiều năm sau, tôi vẫn nhớ ánh mắt đứa trẻ trong ngôi làng bị bom ấy. Chiến tranh kết thúc, tôi trở về, nhưng ánh mắt ấy thì ở lại trong ký ức. Nó nhắc tôi rằng, có những nạn nhân của chiến tranh không bao giờ cầm súng, nhưng lại gánh chịu mất mát lớn nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn