ĐỪNG CHỈ NHỚ VÀO NGÀY 27 THÁNG 7
ĐỪNG CHỈ NHỚ VÀO NGÀY 27 THÁNG 7
Buổi nói chuyện kết thúc.
Trước khi ra về, bác Sơn hỏi chúng tôi:
"Các cháu thường đến nghĩa trang liệt sĩ vào ngày nào?"
Mọi người đồng thanh:
"Ngày 27 tháng 7."
Bác gật đầu.
Rồi nhẹ nhàng nói:
"Ngày đó rất ý nghĩa."
"Nhưng nếu chỉ nhớ đến các liệt sĩ vào một ngày trong năm thì chưa đủ."
Bác kể rằng nhiều năm nay, sáng nào đi tập thể dục, bác cũng ghé nghĩa trang.
Có hôm chỉ quét vài chiếc lá.
Có hôm thay cốc nước trên bàn thờ.
Có hôm đứng rất lâu trước những ngôi mộ chưa biết tên.
Bác bảo:
"Các anh nằm đây không cần điều gì lớn lao."
"Chỉ cần biết rằng mình chưa bị lãng quên."
Trên đường về, câu nói ấy cứ theo tôi mãi.
Tôi nhận ra rằng, tri ân không chỉ là những bó hoa hay những bài phát biểu trong các ngày kỷ niệm.
Tri ân còn là sự biết ơn được thể hiện trong từng việc làm nhỏ, trong cách sống trách nhiệm với gia đình, với cộng đồng và với Tổ quốc.
Có lẽ đó cũng là điều mà các thế hệ đi trước luôn mong mỏi ở lớp trẻ hôm nay: không chỉ ghi nhớ lịch sử, mà còn viết tiếp lịch sử bằng những việc làm tử tế mỗi ngày.



