Bài viết

Đừng đốt, bản thân nó đã có lửa rồi!

Đừng đốt, bản thân nó đã có lửa rồi!

TP. Hồ Chí Minh14/06/2026Trần Nhã Uyên (Trường Đại học Sư phạm Thành phố Hồ Chí Minh)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tháng 6 năm 1970, giữa những cánh rừng Quảng Ngãi khốc liệt, bác sĩ Đặng Thùy Trâm đã ngã xuống khi mới 27 tuổi.

Sinh ra trong một gia đình trí thức, tốt nghiệp Đại học Y khoa Hà Nội, chị hoàn toàn có thể ở lại nơi thành phố bình yên để làm việc và xây dựng cuộc sống riêng. Nhưng như biết bao thanh niên của thế hệ ấy, chị đã chọn lên đường vào chiến trường miền Nam với mong muốn cứu chữa thương binh, góp phần giành lại độc lập cho dân tộc.

Ba năm ở Đức Phổ là ba năm chị sống giữa bom đạn, thiếu thốn và hiểm nguy. Vừa làm bác sĩ, vừa chăm sóc thương binh, chị vẫn đều đặn ghi lại những dòng nhật ký về đồng đội, về bệnh nhân, về nỗi nhớ gia đình và cả những khát vọng rất đỗi bình dị của tuổi trẻ.

Ngày 22 tháng 6 năm 1970, trên đường đi tìm lương thực cho thương binh, bác sĩ Đặng Thùy Trâm đã anh dũng hy sinh.

Sau trận càn quét, một sĩ quan Mỹ tên Fred Whitehurst thu được hai cuốn sổ tay của chị. Ông dự định đốt chúng cùng các tài liệu khác. Tuy nhiên, người phiên dịch Việt Nam đi cùng đã ngăn lại bằng một câu nói ngắn gọn:

"Đừng đốt, bản thân nó đã có lửa rồi."

Chính câu nói ấy đã khiến hai cuốn nhật ký được giữ lại suốt 35 năm trước khi trở về với gia đình bác sĩ Đặng Thùy Trâm vào năm 2005.

Ngày nay, những trang nhật ký ấy không chỉ là kỷ vật của một gia đình, mà đã trở thành di sản tinh thần quý giá của cả dân tộc.

Đọc lại những dòng chữ đã ngả màu theo năm tháng, thế hệ trẻ hôm nay càng cảm nhận sâu sắc hơn giá trị của hòa bình và hiểu rằng:

Tuổi trẻ không chỉ được đo bằng số năm đã sống, mà còn được đo bằng lý tưởng, khát vọng và những điều tốt đẹp mà mỗi người để lại cho cuộc đời.

Có lẽ vì thế mà gần nửa thế kỷ đã trôi qua, ngọn lửa mang tên Đặng Thùy Trâm vẫn chưa bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn