Dược 12B
Mùa hè năm ấy, thị trấn ven sông chìm trong màu đỏ của hoa phượng và màu xám của khói chiến tranh. Người ta gọi đó là “thời hoa lửa” — thời của những giấc mơ tuổi trẻ nở rực như hoa, rồi bị bom đạn thiêu cháy chỉ sau một đêm.
An lên mười chín tuổi vào đúng ngày đoàn quân hành quân qua thị trấn. Cậu đứng dưới gốc phượng già trước trường học, nhìn từng chiếc xe phủ bụi đỏ đi qua, tiếng hát vang lẫn trong tiếng động cơ khàn đặc.
“Rồi tụi mình sẽ về chứ?” Mai hỏi.
Mai mặc áo dài trắng, tay ôm chồng sách cũ. Một cánh phượng rơi trên vai cô, đỏ như giọt máu.
An cười:
“Nhất định.”
Nhưng cả hai đều hiểu, trong thời buổi ấy, lời hứa mong manh hơn khói súng.
Đêm trước ngày nhập ngũ, An ra bến sông gặp Mai. Nước sông đen lặng, phản chiếu ánh đèn dầu leo lét từ những căn nhà sơ tán.
Mai đưa cho An một cuốn sổ nhỏ bọc vải xanh.
“Nếu nhớ em thì viết vào đây.”
An nhận lấy, thấy tay cô lạnh buốt.
“Còn em?”
Mai cúi đầu:
“Em sẽ chờ.”
Gió mang theo mùi hoa phượng và mùi tro than từ phía ga tàu vừa bị đánh bom chiều hôm đó. Trong khoảnh khắc, An muốn nói rằng cậu sợ. Sợ chiến tranh. Sợ cái chết. Sợ một ngày trở về không còn ai đứng đợi dưới gốc phượng xưa.
Nhưng cuối cùng cậu chỉ nói:
“Khi nào hòa bình, anh sẽ đưa em đi hết con đường ven sông này.”
Mai bật cười, mắt hoe đỏ:
“Nhớ giữ lời.”
Chiến trường phía nam khốc liệt hơn tất cả những gì An từng tưởng tượng.
Những cánh rừng cháy âm ỉ suốt đêm. Đất rung lên bởi pháo kích. Người ngã xuống nhiều đến mức đôi khi An không còn nhớ nổi tên từng người.
Giữa những đêm hành quân, cậu mở cuốn sổ xanh Mai đưa.
Trang đầu tiên có dòng chữ nghiêng nghiêng:
“Nếu một ngày anh thấy mệt, hãy nhớ ở quê nhà vẫn có người mong anh sống trở về.”
An đọc đi đọc lại câu ấy mỗi lần tiếng bom dội sát chiến hào.
Rồi một ngày, đơn vị nhận tin thị trấn ven sông bị đánh phá nặng. Ga tàu sập. Trường học cháy. Nhiều người mất tích.
An ngồi lặng suốt đêm bên hố đất còn bốc khói, bàn tay siết chặt cuốn sổ đến bật máu.
Cậu không dám hỏi tên Mai trong danh sách thương vong.
Ba năm sau, chiến tranh kết thúc.
An trở về với vết sẹo dài trên ngực và đôi mắt già hơn tuổi hai mươi hai.
Thị trấn ven sông đổi khác nhiều. Gốc phượng trước trường vẫn còn, nhưng thân cây cháy xém một nửa. Những bức tường loang lổ dấu đạn.
An đứng thật lâu dưới tán cây.
Rồi có tiếng ai gọi phía sau:
“Anh An?”
Cậu quay lại.
Mai đứng đó, gầy hơn xưa, mái tóc cắt ngắn ngang vai. Trên tay cô là một bó phượng đỏ.
Trong khoảnh khắc, mọi âm thanh như biến mất.
An bước tới, run giọng:
“Em còn sống…”
Mai cười mà nước mắt rơi xuống:
“Em đã bảo là sẽ chờ.”
Gió mùa hè thổi qua, làm những cánh phượng tung lên đỏ rực cả khoảng trời.
Chiến tranh đã lấy đi tuổi trẻ của họ, lấy đi biết bao người không thể trở về. Nhưng giữa đổ nát và mất mát ấy, vẫn còn một điều chưa từng bị dập tắt:
Hy vọng.
Và tình yêu của những năm tháng hoa đỏ như lửa cháy.


