Anh hùng Lực lượng vũ trang

Dưới Bầu Trời Hoa Lửa

Câu chuyện kể lại ký ức của nhân chứng Nguyễn Văn Hòa về những năm tháng chiến tranh khốc liệt. Giữa bom đạn và mất mát, tình đồng đội, lòng dũng cảm và niềm tin vào ngày hòa bình đã giúp những con người bình dị vượt qua “một thời hoa lửa”.

Lai Châu10/03/2026Ngô Thị Hằng (Trường Mầm non Trung Đồng)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi tên là Nguyễn Văn Hòa. Đã hơn bốn mươi năm trôi qua, nhưng mỗi khi nghe tiếng mưa rơi trên mái nhà, tôi lại nhớ về những năm tháng của “một thời hoa lửa” – khi đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh.

Năm ấy tôi vừa tròn hai mươi tuổi. Làng tôi nằm bên một con sông nhỏ, nơi buổi chiều trẻ con thường tắm sông còn người lớn ra đồng gặt lúa. Nhưng rồi chiến tranh đến. Những buổi chiều yên bình dần nhường chỗ cho tiếng máy bay gầm rú trên bầu trời.

Tôi nhập ngũ vào một ngày đầu mùa mưa. Mẹ tiễn tôi ra đầu làng, tay nắm chặt chiếc khăn cũ. Bà không nói nhiều, chỉ dặn: “Con đi giữ nước, nhớ giữ mình.” Câu nói ấy theo tôi suốt những năm tháng sau này.

Ở chiến trường, tôi quen nhiều người bạn. Chúng tôi đến từ những vùng quê khác nhau nhưng nhanh chóng trở thành anh em. Có những đêm nằm trong hầm trú ẩn, chúng tôi kể cho nhau nghe về quê nhà: về cánh đồng lúa, về con đường làng, về người mẹ đang chờ con trở về.

Những trận bom rơi sáng cả một góc trời. Đất rung lên từng hồi, khói bụi mù mịt. Nhưng giữa khung cảnh ấy, tôi vẫn nhớ rõ ánh mắt của đồng đội – ánh mắt kiên cường và đầy hy vọng.

Có lần đơn vị tôi phải băng qua một cánh rừng trong đêm để tiếp tế cho tuyến trước. Con đường trơn trượt và tối đen như mực. Chúng tôi đi lặng lẽ, chỉ nghe tiếng lá rừng xào xạc và nhịp thở của nhau. Trong khoảnh khắc đó, tôi hiểu rằng điều giữ chúng tôi đứng vững không chỉ là nhiệm vụ, mà còn là tình đồng đội.

Chiến tranh cuối cùng cũng kết thúc. Ngày hòa bình, tôi trở về làng cũ. Con sông vẫn chảy, cánh đồng vẫn xanh, nhưng nhiều người bạn của tôi đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.

Mỗi khi nhớ về họ, tôi lại ngẩng nhìn bầu trời. Bầu trời hôm nay trong xanh và yên bình, nhưng với tôi, nó luôn nhắc nhớ về những ngày tháng rực sáng bởi khói lửa – một thời hoa lửa không thể nào quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn