Anh hùng Lực lượng vũ trang

Dưới Bóng Núi Ấn Sông Trà: Khúc Tráng Ca Thời Hoa Lửa Và Lời Thề Của Người Gieo Mầm Tương Lai

Giữa dòng chảy hào hùng của lịch sử dân tộc, cố Thủ tướng Phạm Văn Đồng hiện lên như một tượng đài bất tử về sự liêm khiết, trí tuệ và tấm lòng tận hiến vì nước vì dân – một tấm gương sáng ngời để thế hệ trẻ mãi mãi ngước nhìn và noi theo.

Quảng Ngãi21/08/2026Lâm Thị Như Quỳnh (Đoàn trường Đại học Phạm Văn Đồng)5 lượt xem0 lượt chia sẻ
Dưới Bóng Núi Ấn Sông Trà: Khúc Tráng Ca Thời Hoa Lửa Và Lời Thề Của Người Gieo Mầm Tương Lai

Dưới Bóng Núi Ấn Sông Trà: Khúc Tráng Ca Thời Hoa Lửa Và Lời Thề Của Người Gieo Mầm Tương Lai

Có những chiều Quảng Ngãi chùng lòng trong tiếng mưa rả rích, khi màn đêm dần buông xuống khuôn viên ký túc xá Trường Đại học Phạm Văn Đồng, tôi lặng lẽ ngồi bên bàn học, mở cuốn tư liệu cũ về Cố Thủ tướng Phạm Văn Đồng. Giữa không gian tĩnh lặng ấy, ánh mắt sáng ngời, kiên định nhưng vô cùng hiền từ của Bác từ trang sách bỗng chạm thẳng vào tâm can tôi. Lòng tôi dâng lên một nỗi niềm xúc động nghẹn ngào, một thứ cảm xúc vừa thiêng liêng, vừa thổn thức, như thể tôi đang được trò chuyện trực tiếp với người cha kính yêu của quê hương núi Ấn sông Trà. Giữa thời đại số hóa hối hả này, đứng trước di sản tinh thần vô giá mà Bác để lại, câu hỏi về sứ mệnh và trách nhiệm của thế hệ trẻ hôm nay – đặc biệt là một sinh viên sư phạm như tôi – cứ day dứt, cuộn trào và thôi thúc không ngừng.

"Bước Vào Quá Khứ Hào Hùng: Ký ức thời hoa lửa và bóng hình một nhân cách lớn". Nhắc đến Cố Thủ tướng Phạm Văn Đồng là nhắc đến một tượng đài rực rỡ của lịch sử cách mạng Việt Nam, một trong những học trò xuất sắc nhất, người cộng sự kiên trung kề vai sát cánh bên Chủ tịch Hồ Chí Minh vĩ đại suốt cuộc đời. Thế nhưng, điều khiến tôi rưng rưng xúc động không chỉ là 32 năm Người giữ cương vị Thủ tướng – khoảng thời gian dài đằng đẵng chèo lái con thuyền cách mạng Việt Nam qua bao giông bão chiến tranh và kiến thiết – mà chính là phong cách sống, là cốt cách thanh cao đượm màu dung dị của Người.

" Làm thế nào một con người có thể vĩ đại bằng chính sự giản dị, khiêm nhường và lòng yêu nước thương dân tột cùng ấy?". Hãy hình dung về một nhà lãnh đạo tầm vóc quốc gia, người đại diện cho cả một nhà nước non trẻ bước ra trường quốc tế, nhưng lại mang trong mình một sự liêm khiết đến tận cùng. Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước gian khổ nhất, khi đồng bào và chiến sĩ ta phải đổ xương máu trên chiến trường, Bác Đồng luôn xuất hiện với bộ kaki giản dị đã sờn cổ áo, đôi dép cao su mòn vẹt qua bao ghềnh thác. Bác sống trong một ngôi nhà sàn nhỏ đơn sơ, ăn những bữa cơm đạm bạc cùng anh em phục vụ, lo từng hạt gạo, củ khoai cho nhân dân trước khi lo cho chính mình. Đọc lại những mẩu chuyện về Bác do các đồng chí từng làm việc cùng kể lại, tôi cứ chạnh lòng và tự hỏi câu hỏi ấy. Đó chính là ngọn lửa thiêng của thời hoa lửa, thời mà lý tưởng sống của con người ta đơn giản chỉ là "Tổ quốc trên hết", là sự hy sinh quên mình cho độc lập, tự do của dân tộc.

"Tiếng Vọng Từ Trái Tim: Tiếng vọng từ bục giảng và nhịp đập thổn thức của một sinh viên sư phạm". Từ trang sử hào hùng ấy, bước dòng cảm xúc chảy ngược về hiện tại, trái tim tôi – một đứa con sinh ra và lớn lên trên mảnh đất Quảng Ngãi, nay đang ngồi giảng đường mang tên Cố Thủ tướng Phạm Văn Đồng – lại càng run lên những nhịp đập xúc động khi nghĩ đến tình cảm sâu nặng mà Bác dành cho sự nghiệp giáo dục nước nhà.

Sinh thời, dẫu bận trăm công nghìn việc nước, Bác Phạm Văn Đồng luôn coi giáo dục là quốc sách hàng đầu, là cái nôi nuôi dưỡng tâm hồn và tương lai của đất nước. Bác từng đúc kết một chân lý sâu sắc, trở thành kim chỉ nam cho bao thế hệ nhà giáo: "Dạy học là nghề cao quý nhất trong các nghề cao quý, là nghề sáng tạo nhất trong các nghề sáng tạo". Những lời dạy ấy không phải là những khẩu hiệu khô khan, mà thấm đẫm hơi thở cuộc sống, chứa đựng tấm lòng bao dung và sự kỳ vọng lớn lao của Bác gửi gắm vào đội ngũ những người làm công tác "trồng người".

Mỗi lần cầm trên tay trang giáo án còn thơm mùi mực mới, chuẩn bị cho những tiết thực tập sư phạm đứng lớp, hay khi đối diện với những khó khăn, bỡ ngỡ của tuổi trẻ, bóng hình của Bác lại hiện về như một thứ ánh sáng soi đường. Tôi nhớ đến những đêm thức trắng dưới ánh đèn ký túc xá, loay hoay tìm phương pháp truyền đạt bài giảng sao cho sinh động, để các em học sinh có thể thấu hiểu trọn vẹn vẻ đẹp của văn chương và lịch sử dân tộc. Có những lúc mệt mỏi, áp lực trước guồng quay của cuộc sống hiện đại, tôi tự hỏi liệu mình có đủ kiên nhẫn, đủ tận tụy để bước tiếp con đường mà các thế hệ cha anh đã mở lối? Và chính những lúc chông chênh ấy, nghĩ về cuộc đời bền bỉ, kiên trung của Bác Đồng, mọi mệt mỏi bỗng chốc tan biến. Tôi tự thẹn với lòng mình rằng: Cha ông ta đã ngã xuống, đã cống hiến cả tuổi thanh xuân trong mưa bom bão đạn để đổi lấy hòa bình hôm nhau, thì sự mỏi mệt nhỏ bé của tuổi trẻ thời bình này có xá gì!

"Sứ Mệnh Và Khát Vọng: Sự chiêm nghiệm và trách nhiệm của thế hệ trẻ hôm nay". Lịch sử chưa bao giờ là những trang giấy nằm ngủ yên trong viện bảo tàng; lịch sử đang hiện hữu trong từng nhịp đập của hiện tại, trong khát vọng và hành động của thế hệ trẻ ngày nay. Chúng ta – những thanh niên sống trong thời đại hòa bình, không phải nghe tiếng bom gào, không phải chịu cảnh chia cắt đau thương – đôi khi lại dễ rơi vào sự hời hợt, vô cảm hoặc hoang mang trước những cám dỗ vật chất và áp lực đời thường.

Nhưng khi đối diện với di sản tinh thần của Cố Thủ tướng Phạm Văn Đồng, thế hệ trẻ chúng ta phải thức tỉnh mạnh mẽ. Trách nhiệm của chúng ta hôm nay không phải là cầm súng ra trận mạc, mà là chiến đấu trên một mặt trận mới: mặt trận của tri thức, đạo đức, khoa học kỹ thuật và lòng tự tôn dân tộc. Đối với sinh viên nói chung: Trách nhiệm ấy là việc không ngừng học tập, rèn luyện bản lĩnh chính trị, giữ gìn đạo đức cách mạng, loại bỏ lối sống thực dụng, ích kỷ để hướng về cộng đồng, góp phần xây dựng đất nước giàu mạnh, văn minh, sánh vai với các cường quốc năm châu như hoài bão muôn thuở của Bác Hồ và các bậc chí sĩ tiền bối. Đối với những sinh viên ngành sư phạm như chúng tôi: Trách nhiệm ấy lại càng thiêng liêng và nặng gánh hơn gấp bội. Mỗi bục giảng tương lai không chỉ là nơi truyền thụ kiến thức sách vở, mà là "chiến trường thầm lặng" để gieo mầm nhân cách, thắp lên ngọn lửa yêu nước, lòng nhân ái và khát vọng cống hiến trong tâm hồn các thế hệ học sinh. Trở thành một người thầy giáo, cô giáo giỏi chuyên môn thôi chưa đủ, mà phải có một trái tim nóng ấm tình người, một nhân cách trong sáng – đúng như tấm gương mẫu mực của Bác Phạm Văn Đồng suốt đời vì dân vì nước.

"Khúc Khải Hoàn Của Niềm Tin: Lời kết: Ngọn lửa truyền đời". Khép lại những trang tư liệu, bên ngoài khung cửa sổ ký túc xá, cơn mưa Quảng Ngãi đã ngớt từ lúc nào, nhường chỗ cho bầu trời trong trẻo và những vì tinh tú bắt đầu lấp lánh rọi sáng. Lòng tôi bỗng tràn ngập một sự thanh thản, nhẹ nhàng nhưng sục sôi một nhiệt huyết thanh xuân mãnh liệt và lòng tự hào dâng trào.

Tôi thầm cảm ơn cuộc đời đã cho tôi sinh ra trên quê hương anh hùng, được học tập dưới mái trường mang tên Cố Thủ tướng Phạm Văn Đồng kính yêu. Ngọn lửa từ cuộc đời liêm khiết, giản dị và tận hiến của Bác sẽ mãi là ngọn hải đăng soi sáng bước chân tôi trên con đường sư phạm đầy vinh quang nhưng cũng lắm thử thách phía trước. Tôi tự hứa với lòng mình: Sẽ sống trọn vẹn từng ngày với tuổi trẻ, đem cả nhiệt huyết, trí tuệ và tình yêu thương để cống hiến cho đời, xứng đáng với sự hy sinh của các thế hệ cha anh, và xứng đáng là những người tiếp lửa cho tương lai của đất nước!

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn