Cựu Thanh niên xung phong

Dưới Lòng Đất Thành Cổ

Giữa mùa hè đỏ lửa ở Quảng Trị, khi bom đạn dội xuống không ngừng, những con người bình dị đã sống, chiến đấu và giữ vững niềm tin ngay dưới lòng đất. Đây là ký ức của một nữ thanh niên xung phong từng bám trụ nơi tuyến lửa ác liệt nhất.

Đắk Lắk24/04/2026Đỗ Mỹ Gia Hân (Trường TH Trần Quốc Tuấn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Trần Thị Hạnh. Mùa hè năm ấy, tôi vừa tròn hai mươi tuổi, theo đơn vị thanh niên xung phong vào Quảng Trị. Nơi đây không còn là một vùng đất bình thường nữa, mà là biển lửa – ngày đêm rung chuyển bởi bom đạn.

Chúng tôi sống trong những căn hầm đào sâu dưới lòng đất, sát bên khu thành cổ. Mỗi ngày, đất rung lên hàng chục lần. Có lúc tôi không phân biệt nổi đâu là tiếng tim mình đập, đâu là tiếng pháo.

Một buổi trưa, khi chúng tôi đang chuyển thương binh vào hầm, một loạt bom rơi xuống rất gần. Đất đá đổ ập, khói bụi mù mịt. Tôi bị hất văng vào vách hầm, tai ù đi, mắt tối sầm.

Khi tỉnh lại, tôi nghe thấy tiếng gọi yếu ớt:
“Hạnh… Hạnh còn sống không?”

Đó là anh Tuấn – một chiến sĩ bị thương nặng. Tôi bò đến bên anh, tay run run phủi đất trên khuôn mặt đầy máu.

“Em đây… anh cố lên!”

Anh nắm chặt tay tôi, ánh mắt vẫn sáng:
“Đừng để mất vị trí… phải giữ…”

Câu nói chưa dứt, tay anh buông ra. Tôi nghẹn lại, không khóc nổi. Ngoài kia, bom vẫn nổ, đất vẫn rung, nhưng trong lòng tôi lúc ấy như lặng đi.

Chiều hôm đó, chúng tôi vẫn tiếp tục công việc. Vẫn cáng thương, vẫn tải đạn, vẫn bám trụ. Không ai nói nhiều, nhưng ai cũng hiểu: nếu mình dừng lại, mọi thứ sẽ sụp đổ.

Những ngày sau đó, tôi quen dần với việc sống giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết. Mỗi đêm, chúng tôi ngồi trong hầm, chuyền tay nhau bi đông nước, kể vài câu chuyện quê để quên đi tiếng bom.

Nhiều năm sau chiến tranh, tôi trở lại Quảng Trị. Thành cổ giờ yên bình, cỏ xanh phủ kín những hố bom ngày trước. Tôi đứng lặng rất lâu.

Tôi nhớ anh Tuấn, nhớ những đồng đội đã nằm lại. Và tôi nhớ những ngày chúng tôi sống dưới lòng đất – nơi mà dù bóng tối bao trùm, nhưng ý chí con người vẫn cháy sáng như một ngọn lửa không bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn