Cựu chiến binh

“Dưới lửa Đông Khê”

Một câu chuyện thời hoa lửa về người lính trẻ trong Chiến dịch Biên giới 1950, nơi khói lửa chiến tranh hun đúc lòng quả cảm và mở ra bước ngoặt lịch sử cho dân tộc.

Ninh Bình02/05/2026Dương Quốc Bộ (Bộ CHQS tỉnh Ninh Bình)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tác phẩm: “Dưới lửa Đông Khê”

Trong mùa thu năm 1950, khi Chiến dịch Biên giới Thu – Đông 1950 bắt đầu, núi rừng Cao Bằng rung chuyển bởi tiếng pháo và bước chân hành quân. Đó là thời hoa lửa—nơi mà mỗi con người đều sống giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, nhưng ý chí thì sáng hơn bất kỳ ngọn lửa nào.

Nhân vật chính của câu chuyện là Lâm, một chiến sĩ trẻ mới tròn 20 tuổi, thuộc Trung đoàn 174. Lần đầu ra trận lớn, Lâm mang theo trong ba lô không chỉ là vài nắm cơm vắt mà còn là lời dặn của mẹ: “Giữ lấy nước, giữ lấy mình.”

Đêm trước trận đánh cứ điểm Đông Khê, Lâm cùng đồng đội nằm giữa rừng, nghe cán bộ phổ biến kế hoạch. Người trực tiếp chỉ huy chiến dịch là Võ Nguyên Giáp—một vị tướng mà tên tuổi đã trở thành niềm tin của bộ đội.

Trong ánh lửa bập bùng, một người lính già tên Ba kể lại:
“Trận này không chỉ là đánh một đồn. Đây là mở toang cánh cửa biên giới, để ta nhận viện trợ, để chiến tranh đổi chiều.”

Lâm lặng im, tim đập mạnh. Cậu hiểu, mình đang đứng trong một thời khắc lớn của lịch sử.

Rạng sáng, pháo ta nổ dồn dập vào Đông Khê. Đất đá tung lên, khói lửa phủ kín cả một vùng. Lâm cùng tiểu đội xung phong. Đạn bay như xé gió, tiếng hô “xung phong!” vang dội.

Trong lúc tiến lên, Lâm thấy anh Ba trúng đạn. Anh ngã xuống, nhưng vẫn cố đẩy khẩu súng về phía Lâm:
“Tiến lên… đừng dừng lại!”

Khoảnh khắc đó, Lâm không còn là một chàng trai trẻ nữa. Cậu lao lên phía trước, cùng đồng đội đánh chiếm từng lô cốt. Sau nhiều giờ chiến đấu ác liệt, lá cờ đỏ sao vàng tung bay trên cứ điểm Đông Khê.

Sau trận đánh, Lâm ngồi bên đồng đội đã ngã xuống. Không ai nói gì, chỉ có gió rừng và mùi khói súng còn vương lại. Nhưng trong lòng mỗi người đều hiểu: chiến thắng này sẽ mở ra một bước ngoặt lớn.

Nhiều năm sau, trong một buổi gặp mặt cựu chiến binh, Lâm—nay đã là một ông lão—kể lại câu chuyện ấy. Ông nói:
“Chúng tôi không nghĩ mình là anh hùng. Chỉ là lúc đó, đất nước cần, thì mình bước lên.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn