DƯỚI MÁI ĐỀN LINH THIÊNG – NGHE CHUYỆN NGƯỜI LẤY THÂN CHÈN PHÁO
DƯỚI MÁI ĐỀN LINH THIÊNG – NGHE CHUYỆN NGƯỜI LẤY THÂN CHÈN PHÁO
DƯỚI MÁI ĐỀN LINH THIÊNG – NGHE CHUYỆN NGƯỜI LẤY THÂN CHÈN PHÁO
Trong hành trình về nguồn tại Điện Biên Phủ, đoàn viên xã Sin Suối Hồ chúng tôi lặng bước vào Đền thờ Liệt sĩ Chiến trường Điện Biên Phủ. Khói hương nghi ngút, tiếng chuông ngân vang giữa không gian trầm mặc khiến lòng người chùng xuống.
Trước anh linh các anh hùng liệt sĩ của Chiến dịch Điện Biên Phủ, hướng dẫn viên bắt đầu kể cho chúng tôi nghe về một người chiến sĩ pháo cao xạ – anh Tô Vĩnh Diện.
Câu chuyện đưa chúng tôi trở về những năm tháng gian khó. Sinh ra trong gia đình nghèo ở Thanh Hóa, từ nhỏ anh đã đi ở đợ, chịu bao bất công. Nhưng chính cuộc đời cơ cực ấy đã rèn giũa ý chí kiên cường. Khi đất nước kháng chiến, anh tham gia dân quân rồi xung phong vào bộ đội. Năm 1953, anh được giao làm Tiểu đội trưởng pháo cao xạ 37 ly, hành quân hơn 1.000 km kéo pháo vào trận địa Điện Biên.
Hướng dẫn viên kể chậm rãi, như từng lời hòa cùng làn khói hương: những con dốc cheo leo, những sợi dây kéo căng giữa đêm rừng, những bước chân trượt dài trong bùn đất. Tô Vĩnh Diện luôn là người đi trước, kiểm tra từng sợi dây, từng đoạn đường. Anh hiểu rằng khẩu pháo là sức mạnh của đơn vị, là niềm tin vào chiến thắng.
Rồi đến dốc Chuối – con dốc hẹp và hiểm trở. Sau nhiều đêm kéo pháo, dây tời bất ngờ đứt. Khẩu pháo nặng hàng tấn lao xuống dốc. Trong khoảnh khắc sinh tử, anh hô lớn:
“Thà hy sinh quyết bảo vệ pháo!”
Và anh lao lên, lấy thân mình chèn vào bánh pháo. Khẩu pháo được giữ lại. Nhưng anh đã nằm xuống giữa núi rừng Tây Bắc.
Nghe đến đây, tôi nhìn những đoàn viên đứng bên cạnh. Có bạn khẽ cúi đầu, có bạn lặng lẽ chắp tay trước bàn thờ. Giữa không gian linh thiêng của đền thờ liệt sĩ, sự hy sinh ấy không còn là một trang sách lịch sử, mà là một sự thật thiêng liêng hiện hữu.
Tôi – với trách nhiệm Bí thư Đoàn xã Sin Suối Hồ – thắp nén hương, lòng thầm nhủ: nếu ngày xưa các anh lấy thân mình giữ pháo để làm nên chiến thắng, thì hôm nay thanh niên chúng tôi phải giữ gìn và phát triển quê hương, giữ vững biên cương, xây dựng bản làng ngày càng khởi sắc.
Bước ra khỏi đền thờ, gió núi thổi nhẹ qua hàng cây. Thời hoa lửa đã lùi xa hơn bảy thập kỷ, nhưng ngọn lửa hy sinh của Tô Vĩnh Diện và bao liệt sĩ vẫn cháy sáng.
Và trong trái tim mỗi đoàn viên Sin Suối Hồ hôm ấy, một lời hứa lặng lẽ được thắp lên: sống xứng đáng với những người đã ngã xuống vì độc lập, tự do của Tổ quốc.



