Dưới Màu Khói Lửa
Một ký ức chân thực về những ngày tháng chiến tranh khốc liệt, nơi con người sống giữa ranh giới của sự sống và cái chết, nhưng vẫn giữ vững niềm tin và tình người.
Tôi gặp ông Nguyễn Văn Hòa vào một buổi chiều mưa lất phất, khi ông đang ngồi trước hiên nhà nhỏ, mắt nhìn xa xăm như đang dõi theo một điều gì đó rất cũ. Khi được hỏi về những năm tháng chiến tranh, ông chỉ cười nhẹ, rồi chậm rãi kể:
“Năm đó tôi mới tròn hai mươi. Đường Trường Sơn ngày nào cũng đỏ bụi và khét mùi thuốc súng. Bom rơi như mưa, đất rung lên từng hồi, nhưng tụi tôi vẫn đi, vẫn gùi hàng, vẫn hát để át đi nỗi sợ.
Có một đêm, đơn vị tôi nhận nhiệm vụ chuyển đạn qua một trọng điểm. Đêm tối đen như mực, chỉ có ánh pháo sáng lóe lên từng chập. Tôi đi cạnh thằng Lợi nó nhỏ hơn tôi hai tuổi, hay cười lắm. Nó bảo: ‘Hòa, mai xong chuyến này tao về phép, má tao đang đợi.’
Chúng tôi chưa kịp đi hết đoạn dốc thì bom nổ. Một tiếng chát chúa xé toạc cả bầu trời. Tôi bị hất văng xuống vệ đường. Tai ù đi, mắt tối sầm. Khi tỉnh lại, tôi chỉ thấy khói và đất. Tôi gọi Lợi, nhưng không có tiếng trả lời.
Sáng hôm sau, chúng tôi tìm thấy nó. Nó nằm đó, tay vẫn ôm chặt thùng đạn. Gương mặt nó yên lặng đến lạ, như đang ngủ. Tôi ngồi cạnh nó rất lâu, không khóc được. Chiến tranh là vậy, không cho mình thời gian để khóc.
Tôi sống sót qua nhiều trận, nhưng cái đêm đó thì không bao giờ quên. Mỗi lần nghe tiếng mưa lớn, tôi lại nhớ đến tiếng bom năm ấy...”
Ông Hòa dừng lại, mắt hơi đỏ. Bên ngoài, mưa vẫn rơi đều, như một bản nhạc buồn không dứt.
“Tụi tôi ngày đó không nghĩ mình là anh hùng gì đâu,” ông nói thêm, “chỉ đơn giản là không ai muốn quay lưng.”
Câu chuyện của ông kết thúc nhẹ nhàng như cách nó bắt đầu, nhưng dư âm của nó thì còn mãi như màu khói lửa chưa từng tan.


