Bài viết

DƯỚI MÀU TRỜI HOA ĐỎ

Năm ấy, chiến tranh lan đến cả vùng quê nhỏ ven biển miền Trung. Những ngày bình yên dần biến mất sau tiếng còi báo động và những trận bom rung chuyển mặt đất. Người dân trong làng không còn ngủ ngon giấc. Ban ngày ra đồng, ban đêm xuống hầm trú ẩn. Nhưng giữa những tháng ngày khói lửa ấy, cánh đồng hoa đỏ phía sau làng vẫn nở rực như chưa từng biết đến chiến tranh.

Gia Lai17/05/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh Trường Đại học Quy Nhơn (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh Trường Đại học Quy Nhơn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hải là một chiến sĩ trẻ mới tròn hai mươi ba tuổi.

Anh cao gầy, làn da rám nắng và luôn mang theo chiếc harmonica cũ trong túi áo. Mỗi tối sau giờ trực, Hải thường ngồi trên triền đê thổi những bản nhạc quê hương khiến cả đơn vị im lặng lắng nghe.

Người thích nghe anh thổi kèn nhất là Vy.

Vy làm y tá tại trạm quân y dã chiến gần bìa rừng. Cô gái nhỏ với đôi mắt buồn và mái tóc luôn được buộc gọn phía sau ấy đã quen với cảnh băng bó vết thương, quen với mùi thuốc sát trùng và cả những tiếng khóc nghẹn ngào của người thân thương binh.

Lần đầu gặp Hải là vào một chiều mưa lớn.

Hôm ấy đơn vị anh đưa thương binh về trạm xá. Hải bị thương nhẹ ở trán do mảnh đất đá văng trúng. Vy vừa băng bó vừa trách:

“Bị thương mà còn cười được à?”

Hải cười:

“Còn sống là may rồi.”

Từ hôm đó, mỗi lần có dịp ghé qua trạm quân y, Hải đều tìm cách nói chuyện với Vy.

Anh kể cô nghe chuyện quê mình có cánh đồng hướng dương trải dài đến tận chân núi. Vy thì kể ngày nhỏ cô từng mơ trở thành cô giáo, nhưng chiến tranh khiến mọi dự định dang dở.

Có những đêm yên tiếng súng hiếm hoi, hai người ngồi bên ngoài hầm trú ẩn nhìn lên bầu trời đầy sao.

Vy từng hỏi:

“Anh có sợ không?”

Hải im lặng rất lâu rồi gật đầu.

“Sợ chứ. Nhưng nếu ai cũng sợ thì đất nước này sẽ ra sao?”

Vy nhìn anh, lòng bỗng nghẹn lại.

Cô hiểu chiến tranh có thể cướp đi bất kỳ ai bất cứ lúc nào.

Mùa hè năm ấy, trận đánh lớn nổ ra ở cửa biển.

Đơn vị của Hải nhận nhiệm vụ chặn bước tiến của địch để bảo vệ dân làng sơ tán. Trước lúc lên đường, anh ghé qua trạm quân y tìm Vy.

Hải lấy trong túi áo ra chiếc harmonica cũ.

“Nếu anh chưa kịp quay về… em giữ giúp anh nhé.”

Vy lập tức lắc đầu.

“Không được nói vậy.”

Hải cười nhẹ nhưng đôi mắt đầy mệt mỏi.

“Anh nhất định sẽ cố trở về.”

Đó là lần đầu tiên Vy nắm chặt tay anh lâu đến thế.

Đêm hôm ấy, tiếng pháo sáng rực cả vùng trời.

Từng đoàn chiến sĩ lao vào trận địa giữa tiếng bom đạn dội vang. Trạm quân y chật kín thương binh. Vy gần như không có thời gian nghỉ ngơi.

Cô chỉ biết cầu mong Hải vẫn bình an.

Đến gần sáng, một nhóm chiến sĩ khiêng cáng thương binh chạy vào.

Vy chết lặng khi nhìn thấy Hải.

Áo anh nhuộm đỏ máu nơi ngực trái.

“Bác sĩ! Mau cứu anh ấy!”

Cả trạm quân y nhốn nháo.

Vy đứng bên ngoài phòng cấp cứu suốt nhiều giờ liền, hai bàn tay run lên không ngừng.

Ngoài kia, trời bắt đầu đổ mưa.

Tiếng mưa hòa cùng tiếng đại bác vọng xa khiến lòng người càng thêm nặng nề.

Đến trưa, cánh cửa mở ra.

Người bác sĩ già tháo khẩu trang rồi khẽ nói:

“Qua cơn nguy hiểm rồi.”

Vy bật khóc.

Đó là lần đầu tiên cô khóc lớn như vậy kể từ khi chiến tranh bắt đầu.

Nhiều tháng sau, Hải hồi phục.

Ngày anh có thể tự bước đi trở lại, việc đầu tiên là mang harmonica ra triền đê thổi bản nhạc cũ.

Vy ngồi cạnh anh, lặng im nghe tiếng nhạc vang lên giữa chiều gió biển.

Xa xa, cánh đồng hoa đỏ lay động dưới nắng.

Chiến tranh rồi cũng kết thúc vào một ngày mùa xuân.

Người dân trong làng đổ ra đường reo hò khi nghe tin hòa bình lập lại.

Không còn tiếng bom.

Không còn những đêm chạy xuống hầm trú ẩn.

Và cũng không còn những cuộc chia ly trong nước mắt.

Một năm sau, Hải và Vy tổ chức đám cưới ngay bên cánh đồng hoa đỏ năm nào.

Chiếc bàn gỗ đơn sơ, vài mâm cơm giản dị nhưng tiếng cười vang khắp cả xóm nhỏ.

Hải nhìn Vy trong tà áo dài trắng rồi khẽ nói:

“Cảm ơn em vì đã đợi anh.”

Vy mỉm cười.

Gió biển thổi nhẹ qua cánh đồng đỏ rực dưới bầu trời xanh thẳm.

Sau tất cả mất mát và đau thương, cuối cùng họ cũng tìm thấy bình yên cho riêng mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
DƯỚI MÀU TRỜI HOA ĐỎ | Câu chuyện thời hoa lửa