DƯỚI MƯA BOM B52
Bài viết tái hiện những ngày đêm người lính phải sống, chiến đấu và tồn tại dưới mưa bom B52 tại chiến trường Quảng Trị, nơi sinh mạng con người chỉ được tính bằng từng khoảnh khắc, nhưng ý chí không bao giờ bị khuất phục.
Trong suốt cuộc kháng chiến chống Mỹ, bom đạn là điều quen thuộc với người lính. Nhưng với ông Vũ Trọng Rạng, B52 là một nỗi ám ảnh đặc biệt – thứ vũ khí hủy diệt khủng khiếp nhất mà kẻ thù đã trút xuống mảnh đất Quảng Trị.
Ông kể rằng, mỗi khi nghe tiếng động cơ trầm đục, nặng nề từ trên cao vọng xuống, cả đơn vị đều hiểu: B52 đang đến. Không cần nhìn thấy máy bay, chỉ cần tiếng ù ù kéo dài như sấm dội từ lòng đất là biết một trận rải thảm sắp bắt đầu.
Bom B52 không nổ từng quả như pháo thường. Nó trút xuống cả một vùng, san phẳng mọi thứ trong bán kính hàng trăm mét. Mặt đất rung chuyển dữ dội, hầm hào bật tung, cây cối gãy đổ như rạ. Có lúc, ông Rạng cảm thấy như cả bầu trời sập xuống đầu mình.
Mỗi lần B52 rải bom, người lính chỉ có một lựa chọn duy nhất: chui sâu xuống hầm, áp sát mặt đất, nín thở chờ đợi. Khoảnh khắc ấy, không ai dám chắc mình còn sống để bước ra khỏi hầm hay không. Bom nổ liên hồi, sức ép làm tai ù đi, ngực tức nghẹn, đất đá trút xuống phủ kín lối vào.
Có lần, sau một đợt bom, khi bò ra khỏi hầm, ông Rạng không còn nhận ra vị trí trú quân ban đầu. Cả khu vực chỉ còn là một hố bom khổng lồ, đất đá lẫn lộn, khói bụi mù mịt. Nhiều đồng đội không kịp xuống hầm đã vĩnh viễn nằm lại dưới lớp đất đá ấy.
Nhưng ngay khi bom vừa dứt, người lính lại tiếp tục công việc quen thuộc: đào lại hầm, sửa lại hào, kiểm tra quân số, tìm kiếm đồng đội. Không có thời gian để đau buồn, bởi chỉ cần chậm trễ, đợt bom tiếp theo có thể ập đến bất cứ lúc nào.
Dưới mưa bom B52, con người trở nên nhỏ bé đến vô cùng. Nhưng chính trong hoàn cảnh ấy, ý chí của người lính Việt Nam lại tỏa sáng. Họ hiểu rằng, nếu mình lùi bước, bom đạn sẽ trút xuống quê hương, xuống gia đình, xuống những người vô tội.
Ông Rạng nói: “B52 có thể phá hủy đất đá, nhưng không thể phá được tinh thần người lính.” Và chính tinh thần ấy đã giúp họ đứng vững giữa một trong những giai đoạn khốc liệt nhất của chiến tranh.



