Dưới mưa bom Cầu Hàm Rồng-NDC
Tôi là Trần Văn Minh, nhập ngũ năm 1966 khi vừa tròn 20 tuổi. Những năm tháng ấy, chúng tôi gọi thời của mình là “thời hoa lửa” – bởi tuổi trẻ vừa rực rỡ vừa cháy bỏng giữa khói lửa chiến tranh.
Tôi là Trần Văn Minh, nhập ngũ năm 1966 khi vừa tròn 20 tuổi. Những năm tháng ấy, chúng tôi gọi thời của mình là “thời hoa lửa” – bởi tuổi trẻ vừa rực rỡ vừa cháy bỏng giữa khói lửa chiến tranh.
Tôi còn nhớ rất rõ ngày 3 tháng 4 năm 1965, khi cầu Hàm Rồng rung chuyển bởi tiếng máy bay Mỹ. Bầu trời sáng sớm bỗng tối sầm lại bởi từng tốp máy bay trinh sát rồi ném bom lao xuống. Đơn vị pháo cao xạ của chúng tôi nhận lệnh: “Giữ cầu bằng mọi giá”.
Khẩu pháo 37mm của tôi đặt trên một điểm cao ven sông. Tay tôi khi ấy run không phải vì sợ, mà vì vừa háo hức vừa căng thẳng. Lần đầu tiên tôi bóp cò vào mục tiêu thật sự là một chiếc F-105 đang lao xuống rất thấp. Tiếng pháo nổ chát chúa, cả trận địa rung lên như muốn bật khỏi mặt đất.
Khói, lửa, đất đá tung lên mù mịt. Tôi nghe tiếng đồng đội hô vang át cả tiếng bom: “Bám trận địa! Không được rời vị trí!”
Sau nhiều đợt tấn công, cầu vẫn đứng vững. Nhưng điều khiến tôi nhớ nhất không phải là chiến công, mà là hình ảnh những người dân địa phương vẫn tiếp tế nước, cơm nắm cho bộ đội ngay giữa làn bom đạn. Có một chị dân quân, còn rất trẻ, vừa chạy vừa cười: “Các anh bắn giỏi lắm, giữ được cầu rồi!”
Hôm ấy, tôi hiểu rằng chúng tôi không chỉ chiến đấu bằng súng đạn, mà còn bằng niềm tin của cả một hậu phương phía sau.
Giờ đây khi tóc đã bạc, mỗi lần nhớ lại, tôi vẫn nghe như tiếng pháo năm nào vọng lại trong ký ức. Thời hoa lửa ấy đã qua, nhưng ánh sáng của nó thì không bao giờ tắt.



