Khác

Dưới Mưa Lửa Quảng Trị

Một ký ức sống động về những ngày khốc liệt tại Quảng Trị năm 1972, nơi sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc, nhưng tình người vẫn le lói giữa bom đạn.

An Giang23/04/2026nguyễn ngọc phụng (xã hòn nghệ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nguyễn Văn Hòa khi ấy chỉ mới 17 tuổi, sống cùng gia đình trong một ngôi làng nhỏ ven sông Thạch Hãn. Những ngày đầu năm 1972, chiến sự dâng cao, bầu trời không còn màu xanh quen thuộc mà phủ kín bởi khói và tiếng rít của bom đạn.

“Có những ngày, tôi không biết mình còn sống hay đã chết,” ông Hòa kể lại, giọng chậm rãi nhưng ánh mắt vẫn ánh lên nỗi ám ảnh. “Bom rơi suốt ngày đêm. Đất rung lên như đang thở những hơi cuối cùng.”

Gia đình ông phải đào hầm trú ẩn ngay dưới nền nhà. Mỗi lần còi báo động vang lên, cả nhà vội vàng chui xuống, ôm chặt lấy nhau trong bóng tối đặc quánh. Trên đầu họ, tiếng nổ dội xuống như xé toạc cả không gian.

Một buổi chiều, khi tiếng bom tạm ngưng, ông Hòa được mẹ sai ra giếng lấy nước. Chỉ vài bước chân ra khỏi hầm, một tiếng nổ lớn vang lên phía cuối làng. Ông kể: “Tôi thấy một cột khói bốc cao, rồi tiếng khóc, tiếng gọi tên nhau. Tôi chạy đến, nhưng mọi thứ chỉ còn là đổ nát.”

Trong đống gạch vụn ấy, ông phát hiện một bé gái còn sống, bị thương ở chân. Không suy nghĩ, ông cõng em chạy về hầm trú ẩn. “Lúc đó tôi chỉ nghĩ, nếu mình chậm một chút, có thể em sẽ không còn cơ hội.”

Chiến tranh kéo dài, ngôi làng dần trở thành vùng đất hoang. Nhưng ký ức về những con người đã giúp đỡ nhau trong tuyệt vọng lại là điều ông Hòa không bao giờ quên.

“Nỗi sợ thì ai cũng có,” ông nói, “nhưng chính lúc đó, con người mới biết mình cần nhau đến mức nào.”

Nhiều năm sau, ông Hòa vẫn quay lại mảnh đất cũ. Nơi từng là làng quê giờ đã đổi thay, nhưng với ông, từng tấc đất vẫn mang theo ký ức của một thời hoa lửa – nơi sự sống được đánh đổi bằng lòng dũng cảm và tình người giản dị.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn