Dưới tán phượng không còn ai đợi
Mối tình tuổi học trò dang dở khi người con trai mãi mãi không trở về từ chiến tranh.
Truyện 2: Dưới Tán Phượng Không Còn Ai Đợi
Năm đó, phượng nở sớm.
Sân trường đỏ rực như một lời báo trước.
Vy và Khánh ngồi dưới gốc cây quen thuộc, nơi họ đã gắn bó suốt ba năm cấp ba. Khánh chống cằm, nhìn Vy:
“Nếu không có chiến tranh, giờ này tụi mình đang lo thi đại học rồi.”
Vy cười nhẹ:
“Thì vẫn thi mà. Anh đi rồi em thi.”
Khánh không cười.
Lệnh nhập ngũ đến bất ngờ. Chỉ trong vài ngày, anh phải rời đi.
Ngày tiễn, sân ga đông nghịt người. Tiếng gọi, tiếng khóc, tiếng tàu hòa vào nhau.
Vy đưa Khánh một chiếc khăn tay thêu hình bông phượng:
“Để nhớ em.”
Khánh nắm chặt:
“Anh sẽ về. Nhất định.”
Những tháng đầu, thư gửi về đều đặn. Khánh kể về cuộc sống trong quân ngũ, về đồng đội, về những lần hành quân dài ngày.
Vy cũng viết lại – kể chuyện làng, chuyện trường, chuyện cây phượng đã rụng hết hoa.
Nhưng rồi… thư thưa dần.
Chiến sự ác liệt hơn.
Có những lá thư gửi đi mà không có hồi âm.
Vy vẫn đợi. Ngày nào cũng ra bưu điện hỏi.
Người ta bắt đầu nói:
“Chắc… không còn nữa đâu.”
Vy không tin.
Một ngày, có người lính đến nhà.
Không cần nói gì, Vy cũng hiểu.
Chiếc balo cũ được trao lại. Bên trong là vài bộ quần áo, một cuốn sổ và chiếc khăn phượng.
Khăn đã sờn, nhưng vẫn còn nguyên.
Vy mở cuốn sổ.
Trang đầu là nét chữ của Khánh:
“Nếu em đọc được cái này, nghĩa là anh không giữ được lời hứa…”
Những trang sau là nhật ký.
Anh viết về nỗi nhớ, về những trận đánh, về những lần suýt chết. Và lần nào cũng kết thúc bằng một câu:
“Anh phải sống để về gặp em.”
Trang cuối cùng, nét chữ run run:
“Hôm nay trận lớn. Nếu anh không qua được… Vy, em đừng đợi nữa. Nhưng nếu có thể… hãy nhớ rằng đã từng có một người yêu em rất nhiều.”
Nhiều năm sau.
Vy trở thành cô giáo. Mỗi mùa hè, khi phượng nở, cô lại đứng dưới gốc cây cũ.
Học sinh hỏi:
“Cô ơi, sao cô hay đứng đây vậy?”
Vy chỉ cười:
“Chờ một người… nhưng chắc người đó không đến nữa.”
Gió thổi, cánh phượng rơi.
Đỏ như năm nào.
Chỉ khác là… không còn ai ngồi bên cạnh cô.


