Người có công giúp đỡ cách mạng

Dưới tán rừng cao su lửa cháy

Câu chuyện tái hiện ký ức của một nữ giao liên tại Bà Rịa - Vũng Tàu, nơi những cánh rừng cao su và căn cứ cách mạng từng chứng kiến những năm tháng chiến tranh ác liệt nhưng đầy tình người.

Đắk Lắk06/04/2026Vũ Thị Như Quỳnh (Trường TH Trần Quốc Tuấn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Lê Thị Hồng Nhung. Những năm tháng tuổi trẻ của tôi đã gửi lại nơi vùng đất đỏ bazan của Bà Rịa, nơi rừng cao su thẳng tắp nhưng cũng đầy khói lửa chiến tranh.

Ngày đó, tôi là giao liên. Công việc của tôi là mang thư, dẫn đường cho bộ đội qua những lối mòn trong rừng. Công việc tưởng chừng đơn giản, nhưng mỗi chuyến đi đều có thể là chuyến đi cuối cùng.

Một buổi tối, tôi nhận nhiệm vụ dẫn một tổ trinh sát vào gần căn cứ địch. Trăng non lấp ló sau tán lá cao su, ánh sáng yếu ớt đủ để nhìn thấy con đường đất đỏ phía trước.

Chúng tôi đi rất chậm, từng bước nhẹ như mèo. Bất chợt, tiếng xe cơ giới vọng lại. Địch đang tuần tra.

Tôi ra hiệu cho mọi người nằm xuống. Tim tôi đập dồn dập, tai căng ra nghe từng tiếng động. Đoàn xe đi ngang qua, ánh đèn quét sát nơi chúng tôi ẩn nấp. Chỉ cần một sơ suất nhỏ, tất cả sẽ bị phát hiện.

Khi xe địch khuất xa, tôi thở phào. Nhưng chưa kịp đứng dậy, một tiếng súng bất ngờ vang lên từ phía sau. Một chiến sĩ trong tổ đã bị lộ.

Không kịp suy nghĩ, tôi quay lại, dẫn đường cho mọi người rút nhanh vào sâu trong rừng. Đạn bay vèo vèo phía sau, lá cao su rơi lả tả như mưa.

Chúng tôi chạy cho đến khi không còn nghe tiếng địch nữa. Người chiến sĩ bị thương được băng bó tạm thời. Anh nắm tay tôi, khẽ nói:
“Cảm ơn… nếu không có cô, chắc chúng tôi không thoát…”

Tôi chỉ cười, dù lòng vẫn còn run.

Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã lùi xa, tôi trở lại những cánh rừng ấy. Cao su vẫn đứng đó, xanh mướt và yên bình. Không ai còn nghe thấy tiếng súng, nhưng với tôi, mỗi hàng cây đều như đang kể lại câu chuyện của một thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn