DƯỚI TÁN TRÀM U MINH
Sinh năm 1954 – mốc thời gian đất nước chia cắt, ông Phan Thành Lập lớn lên và khoác áo lính, dấn thân vào chảo lửa U Minh Thượng trong chiến dịch mùa khô 1974–1975. Giữa làn đạn pháo nảy lửa và hiểm nguy của đầm lầy, người lính trinh sát đã dũng cảm ôm mìn dập tắt hỏa điểm địch, mở đường cho đồng đội giành chiến thắng. Mấy mươi năm sau, sống sót trở về giữa hòa bình, người cựu chiến binh ngồi bên tách trà chiều, trầm ngâm kể lại ký ức kiên cường và tấm lòng tưởng nhớ những người đồng đội đã vĩnh viễn nằm lại dưới tán rừng tràm.

Hôm nay, ngồi bên tách trà xanh trong căn nhà nhỏ ven sông ấp Nam Quý, ông Phan Thành Lập – người lính năm xưa sinh năm 1954 – chậm rãi đưa bàn tay chằng chịt vết sẹo vuốt nhẹ lên chòm râu bạc. Bầu không khí tĩnh lặng của đất trời miền Tây như đưa ông trở về những năm tháng đỏ lửa.
"Tôi sinh ra đúng năm 1954, cái năm đất nước vừa tạm chia cắt. Cái tên Thành Lập mà cha mẹ đặt cho tôi cũng mang theo gửi gắm về một ngày hòa bình, xây dựng lại quê hương. Mới đó mà đã hơn nửa thế kỷ trôi qua..."
Ông Lập trầm ngâm nhớ lại mùa khô năm 1974 – 1975, khi ông cùng đồng đội ở Quân khu 9 nhận nhiệm vụ bám trụ địa bàn U Minh Thượng. Ngày ấy, vùng An Biên, An Minh, Vĩnh Thuận là chảo lửa giằng co quyết liệt.
"Rừng tràm ngày đó muỗi kêu như sáo thổi, đỉa lội như bánh canh. Nhưng khổ mấy cũng chịu được, đáng sợ nhất là những đợt càn quét và pháo bắn phá đêm ngày. Cả vùng U Minh Thượng như gồng mình lên trong chuỗi trận đánh công đồn, diệt chi khu."
Trận đánh mà ông nhớ nhất là đợt tiến công bức rút đồn bốt địch dọc tuyến kênh xáng Chắc Băng đầu năm 1975. Tổ trinh sát của ông có nhiệm vụ bò sát hàng rào gai để gài mìn mở đường.
"Đêm đó trời tối như mực. Khi chúng tôi chỉ còn cách lô cốt địch mươi thước thì ánh đèn pha rọi quét qua, tiếng đại liên bắt đầu đốm lửa xé tan màn đêm. Mấy anh em gục xuống. Tôi bị một mảnh đạn găm vào vai, máu chảy đầm đìa nhưng trong đầu chỉ nghĩ một điều: bằng mọi giá phải dập hỏa điểm này để đại đội phía sau không bị gạt phăng."
Ông Lập đã nén đau, ôm quả mìn định hướng lườn theo mương nước bèo tây, áp sát chân lô cốt rồi giật kíp. Tiếng nổ lớn vang lên, hỏa điểm câm bặt. Đơn vị thừa thắng xông lên làm chủ căn cứ. Ông Lập được đồng đội kéo ra khỏi đống đổ nát trong tình trạng ngất đi vì mất máu.
"Tôi may mắn hơn nhiều đồng đội là còn sống để thấy ngày 30 tháng 4 trọn vẹn, được trở về sống trên mảnh đất An Biên ngày nay. Mỗi lần nhìn những ngọn tràm xanh tốt vươn lên, tôi lại nhớ về những người anh em đã nằm lại dưới tầng bùn đất năm đó."



