Dưới trời mưa đỏ
Trời Quảng Trị đổ mưa như trút. Những giọt mưa nặng hạt rơi xuống bức tường loang lổ của Thành cổ Quảng Trị, hòa lẫn với màu đất đỏ và cả máu của những người lính trẻ.
Người ta gọi đó là “mưa đỏ”.
Minh siết chặt khẩu súng, lưng tựa vào bức tường đã vỡ vụn. Cậu mới chỉ hai mươi tuổi, rời quê Hà Nội chưa đầy một năm. Trong túi áo ngực, lá thư của mẹ vẫn còn nguyên mùi giấy cũ. Nhưng ở đây, giữa 81 ngày đêm khốc liệt, thời gian dường như không còn tồn tại.
“Giữ vững vị trí!” – tiếng trung đội trưởng vang lên giữa tiếng pháo gầm.
Minh ngẩng lên. Trước mắt cậu, Thành cổ không còn là một di tích, mà là một sinh mệnh. Mỗi viên gạch như đang thở, mỗi vết nứt là một vết thương chưa lành. Đồng đội của cậu – những chàng trai đến từ khắp mọi miền – đã ngã xuống ngay trên mảnh đất này.
Một tiếng nổ xé toạc không gian.
Đất đá tung lên, mưa vẫn rơi. Minh choáng váng, tai ù đi. Khi mở mắt, cậu thấy Tuấn – người bạn thân nhất – nằm bất động cách đó không xa. Máu hòa vào nước mưa, loang ra như một dòng suối đỏ thẫm.
Minh bò tới, gọi khẽ:
“Tuấn… dậy đi… hết mưa rồi…”
Nhưng mưa chưa bao giờ dứt.
Đêm xuống, Thành cổ chìm trong một màu đen đặc quánh. Chỉ có ánh pháo sáng thi thoảng xé ngang bầu trời, soi rõ những gương mặt lấm lem nhưng kiên cường. Minh ngồi đó, lặng im, tay vẫn giữ chặt lá thư chưa kịp đọc lần cuối.
Cậu hiểu rằng: nơi này không chỉ là chiến trường. Đây là nơi tuổi trẻ của họ hóa thành đất, thành nước, thành ký ức.
Ngày hôm sau, khi bình minh le lói, mưa vẫn rơi.
Nhưng trong làn mưa đỏ ấy, Minh đứng dậy.
Cậu bước lên, thay vị trí của Tuấn.
Và Thành cổ vẫn đứng vững.



