Dương Công Hoan
Một chiều cuối tháng 4, trong căn nhà cấp 4 đơn sơ ở đường Âu
Cơ (phường Thắng Lợi, TP. Pleiku), tôi có dịp trò chuyện với
cựu chiến binh Dương Công Hoan-nguyên cán bộ chính trị Tỉnh
đội Gia Lai (nay là Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh). Nhớ về ký ức
chiến tranh cách đây 42 năm, ông chậm rãi: “Những ngày đầu
tháng 3-1975, nhiều đơn vị chủ lực đã di chuyển sang đánh
Buôn Ma Thuột, trên chiến trường Gia Lai chỉ còn bộ đội địa
phương và một số đơn vị khác. Chúng tôi vừa đánh tiêu hao sinh
lực địch ở các vùng lân cận, đồng thời dùng pháo kích vào sân
bay Aria, Sân bay Cù Hanh. Những trận đánh này không chỉ làm
cho địch khiếp sợ mà chúng ta còn thực hiện tốt nhiệm vụ đánh
nghi binh để địch tưởng rằng các đơn vị chủ lực của ta sẽ tập
trung giải phóng Pleiku”. Chiến tranh đã qua đi nhưng nó vẫn in
sâu trong tâm trí của những cựu chiến binh tham gia giải phóng
Gia Lai, rồi ở lại bảo vệ chính quyền để các đoàn quân tiến về
giải phóng Sài Gòn thống nhất đất nước. 42 năm sau, những con
người ấy dù mang trong mình những vết thương nhưng họ vẫn
âm thầm, lặng lẽ cống hiến sức mình cho xã hội viết nên những
câu chuyện đẹp về hình ảnh Bộ đội Cụ Hồ. Chia tay những cựu
chiến binh, trong tôi gợi lên nhiều suy nghĩ. Mặc dù tuổi đã cao,
sức yếu, trong mình mang những vết thương do chiến tranh
nhưng họ vẫn âm thầm cống hiến sức mình cho xã hội. Họ luôn
chăm lo dạy bảo con cháu nhớ những hy sinh, mất mát của các
thế hệ cha anh đi trước để có ngày độc lập, tự do như hôm nay
từ đó phấn đấu trưởng thành đóng góp nhiều hơn cho quê hương.



