ĐƯỜNG ĐẠN QUA SUỐI MÁU
Gió từ dãy núi Pò Hèn thổi xuống từng luồng rát bỏng, thốc vào mặt những thanh niên xung phong trẻ tuổi đang gùi đạn xuyên rừng. Họ đi trong im lặng, bước chân dẫm lên mặt đất còn phảng phất mùi khét của thuốc súng và tro cháy. Tất cả đều hiểu: mỗi viên đạn mang trên vai là một giọt sinh mệnh gửi gắm cho tuyến trước. Và mỗi khúc cua họ đi qua đều có thể là nơi tử thần phục kích.
Trong tốp TNXP hôm ấy, Lâm – chàng trai quê Kinh Môn, 19 tuổi – đi đầu tiên. Bên cạnh anh là Hòa, nhỏ người nhưng dẻo dai, nhanh nhẹn, được cả đội gọi vui là “con sóc rừng”. Hòa thường cười, nhưng từ khi tiếng súng dội lên từ biên giới, nụ cười ấy hiếm dần.
Mệnh lệnh sáng sớm: tải 3000 viên đạn K56, 20 thùng đạn B40 và 12 hòm thuốc men vào chốt Đồi Mâm Xôi, nơi chỉ còn cách vị trí địch hơn 1 km đường rừng. Đại đội trưởng dặn:
– “Hôm nay khó đấy. Máy bay trinh sát của chúng lượn từ lúc mờ sáng. Nhưng quân mình trên đó đang cần đạn. Các em mà chậm… thương binh sẽ còn nhiều hơn.”
Lâm chỉ gật đầu. Anh biết trách nhiệm của mình.
Đường lên Đồi Mâm Xôi không dài, nhưng hiểm trở. Cây cối cháy nám, nhiều đoạn tanh mùi máu. Những hố pháo cũ khoét sâu vào đất, nước đọng lại đỏ sẫm màu gạch non. Đội TNXP phải men theo con suối vừa bị bom xới tung để tránh tầm mắt kẻ địch. Nước suối lưu lại những vệt màu lạ, vừa đỏ vừa đục. Hòa nhìn mà lạnh sống lưng, nhưng vẫn nén tiếng thở dài.
Trưa, cả đội tạm nghỉ ở chân một mõm đá. Mấy phút hiếm hoi, họ tranh thủ uống vội những ngụm nước cuối cùng. Nhưng chưa kịp thở được bao lâu thì tiếng “xè xè” quen thuộc vang lên.
– Máy bay trinh sát! – Lâm bật kêu. Cả đội nằm rạp xuống. Tiếng động cơ xé không khí như dao rọc vào ngực. Bọn địch đang rà soát đường rừng; chỉ cần phát hiện bóng người, pháo từ bên kia sẽ nã tới ngay lập tức.
Con sóc Hòa thì thầm “Nếu nó thấy chúng ta, hàng chục thùng đạn này… chỉ cần trúng một quả thì trời đất đổi màu.”
Máy bay lượn đúng một vòng trên đầu rồi đi. Không ai dám đứng dậy ngay. Phải gần năm phút sau, họ mới tiếp tục hành quân.Đến giữa buổi chiều, đội TNXP gặp thương binh. Một nhóm bộ đội từ chốt Đồi Mâm Xôi đang khiêng đồng đội xuống tuyến sau, áo quần rách nát bởi mảnh pháo. Một người trong số họ nhận ra Lâm
– “Ơ, TNXP đây rồi! Các em mang đạn lên hả? Ở trên đang thiếu dữ lắm, trận sáng nay ác lắm các em ạ…” Một chiến sĩ bị thương nặng nắm tay Lâm, run run:
– “Mấy cậu… cố lên… chốt chờ…”
Hòa quay mặt đi để giấu đôi mắt cay.
Nhưng họ không thể dừng. Gánh nặng trên vai giờ như nặng hơn cả trăm lần, không phải vì những thùng đạn, mà vì ánh mắt của những người đang chiến đấu và ngã xuống.
Cuối cùng, chỉ còn cách chốt hơn 300 mét đường rừng, thì tiếng pháo bất ngờ nổ chát chúa. Đất đá bắn tung. Một quầng lửa đỏ xé bầu trời.
– Nằm xuống! – Lâm hét lên.
Sức ép hất cả đội TNXP văng vào bụi rậm. Hộp đạn trong tay Hòa rơi xuống suối, trôi theo dòng nước đục ngầu. Hòa lao theo định nhặt lại thì Lâm kéo giật áo anh: – “Nguy hiểm! Để đó!”
Nhưng Hòa lắc đầu:
– “Không được. Một hộp đạn lúc này quý lắm!”
Hòa lao xuống suối, nước lạnh cắt vào da thịt. Mảnh đất vừa bị pháo vùi nổ tung ngay cạnh khiến dòng suối đỏ lòm. Lâm nhìn cảnh đó mà tim nhói buốt.
Hòa cuối cùng cũng lôi được hộp đạn lên. Nhưng khi cậu đang trèo lên bờ, pháo lại rít tới lần thứ hai. Một tiếng “Ầm!” như trời long đất lở. Lâm lao đến đè Hòa xuống. Mùi đất cháy, mùi thịt khét thoáng qua.
Khi tiếng pháo tắt, Hòa thều thào: “Lâm… vai tớ… nóng quá…”
Một mảnh pháo đã xoáy vào vai trái của Hòa. Máu chảy xuống hòa vào dòng nước đỏ. Nhưng hộp đạn vẫn nằm trong tay cậu.
Lâm gằn giọng: “Đi được không?”
– “Được… phải đưa đạn lên chốt… Không kịp thì anh em chết mất…”
Cuối cùng, khi mặt trời sắp tắt, họ tới được Đồi Mâm Xôi. Bộ đội nhìn thấy đội TNXP thì mừng đến bật khóc.
– “Có đạn rồi! Có đạn rồi!”
– “Nhanh! Chuyền lên công sự!”
Một anh trung đội trưởng chạy đến ôm lấy Lâm và Hòa:
– “Các em đến kịp lúc thật! Chúng tôi tưởng hết hy vọng rồi…”
Những hòm đạn được chuyền tay như chuyền lửa. Mỗi viên đạn bấy giờ là hơi thở, là niềm tin, là sự sống.
Hòa không còn đứng vững, được đưa vào lán cứu thương dã chiến. Trước khi được băng bó, cậu nắm tay Lâm, giọng yếu nhưng vẫn cố cười:
– “Này… tớ bảo rồi mà… hộp đạn đáng giá lắm. Không bỏ được…”
Lâm siết chặt tay cậu, mắt cay xè.Đêm xuống. Đồi Mâm Xôi sáng rực ánh hỏa châu. Tiếng súng vẫn nổ liên hồi. Nhưng quân ta đã đủ đạn, đủ sức để giữ chốt đến sáng.
Lâm ngồi nhìn về phía suối – nơi nước vẫn còn vẩn màu đỏ – nghĩ về những gì vừa trải qua. Anh biết, mai họ lại tiếp tục chuyến tải đạn mới. Ngày mai và nhiều ngày sau nữa, những TNXP trẻ tuổi như anh sẽ vẫn đi, vẫn vượt rừng, băng suối, mang hơi thở của hậu phương lên tuyến lửa.
Bởi vì, như đại đội trưởng vẫn nói: “TNXP không chỉ tải đạn. TNXP tải cả niềm tin của đất nước.” Và Lâm hiểu – cũng như Hòa, cũng như hàng ngàn thanh niên xung phong khác trong mùa xuân biên giới 1979 – rằng dù bom đạn có dữ dội đến đâu, trái tim của họ vẫn đủ mạnh để thắp sáng những con đường lửa.



