Đường dây "vỏ ốc" của những đứa trẻ làng chài Xuân Tự
Vào những năm 1972 - 1973, bến đò Xuân Tự bị địch phong tỏa nghiêm ngặt bằng các hàng
rào kẽm gai ba tầng và hệ thống đèn pha quét dọc bờ biển hằng đêm. Thanh niên trong làng
đều bị trưng dụng đi lính hoặc bị giám sát chặt chẽ, việc truyền tin tức giữa các cơ sở cách
mạng trong làng chài với các thuyền thu mua cá ngoài khơi trở nên bất khả thi.
Trong cái khó ló cái khôn, một "đội quân nhí" gồm những đứa trẻ đen nhẻm, tóc khét nắng
chuyên mò cua bắt ốc ở bãi ngang Xuân Tự đã lập nên một đường dây liên lạc độc nhất vô nhị:
Đường dây vỏ ốc.
Đầu sỏ của đội quân này là cậu bé mười hai tuổi tên Tèo. Hằng ngày, Tèo cùng đám bạn mang
giỏ tre ra các rặng san hô ven bờ cào nghêu, bắt ốc. Các chú du kích mật sẽ cuộn những mảnh
giấy chép tình hình quân số, lịch tuần tra của địch thành những lõi nhỏ như điếu thuốc, rồi nhét
sâu vào trong khoang của những con ốc tù và, ốc nhảy loại lớn, sau đó dùng đất sét bít kín
miệng ốc lại.
Tèo bỏ những "con ốc đặc biệt" này vào đáy giỏ, bên trên phủ đầy những con ốc sống còn bò
ngọ nguậy. Khi các thuyền đánh cá của ngư dân (vốn là cơ sở cách mạng) ghé sát bờ để mua
hải sản, Tèo sẽ lanh lẹ nhảy lên mạn thuyền, chìa giỏ ốc ra rao bán:
"Chú ơi, mua giùm con giỏ ốc tù và này về nhắm rượu, ốc ngon và béo lắm chú!"
Người chủ thuyền đón lấy giỏ ốc, kín đáo ra hiệu đổi cho Tèo một giỏ ốc rỗng khác bên trong có
giấu sẵn tiền ép plastic hoặc thuốc tây để tiếp tế ngược lại cho đất liền. Suốt hai năm trời, hàng
trăm bức mật thư đã vượt qua mạng lưới cảnh sát đường thủy của địch bằng chính những
chiếc vỏ ốc bình dị của biển khơi Vạn Hưng. Bọn địch đóng đồn ở Xuân Tự cho đến ngày tháo
chạy vẫn không thể hiểu nổi vì sao mọi kế hoạch hành quân của chúng đều bị rò rỉ một cách
chính xác đến vậy.



